Bóng Ma Trên Đường Hoàng Hoa Thám

Phần 11: Người trông nhà xác

“Có phải xác thằng bé đánh giầy chết vì cảm lạnh hơn 2 tháng trước không?” – Người đàn ông vừa che tay trên chiếc bật lửa để châm điếu thuốc vừa hỏi. Quả thực ông ta phải rất giỏi mới có thể nói được trong khi miệng vẫn ngậm điếu thuốc.
“Vâng” – Góc Nhìn xác nhận.
“Vậy hai cậu là người nhà của thằng bé ấy hả?” – Ông ta phả ra hơi thuốc đầu tiên và hỏi một cách vui vẻ.
“À vâng, cũng có thể nói là như vậy.”
“Vậy hôm nay hai cậu đến làm thủ tục nhận xác à? Xác thằng bé ấy nằm ở đây từ hôm đến giờ không có ai đến nhận cả. Một thời gian nữa mà ko có thân nhân, là nó được hiến cho các trường đại học y để sinh viên thực tập đấy.”
Góc Nhìn bỗng thấy lúng túng. Anh trả lời: “Thực ra thì bọn cháu cũng chỉ là bạn của thằng bé ấy thôi, còn quê nó ở mãi Nam Định, bọn cháu cũng chưa đến bao giờ. Nói thật với chú, ngày xưa thằng bé còn sống, bọn cháu thấy cũng thương nó nên hay giúp đỡ nó. Giờ nó chết, người nhà nó không ai biết cả, chỉ mỗi hai đứa cháu đại khái là những người thân nhất của nó. Hôm nay, bọn cháu muốn đến xem tình hình của nó thế nào rồi, ai ngờ vẫn chưa có ai nhận.”
Người đàn ông thở dài: “Khổ thế đấy cậu ạ, mỗi người mỗi cảnh mà. Có những thằng xác chưa kịp đưa vào đây đã có người đến đón về, cũng có những người phải để trong này đến hàng nửa năm, cuối cùng thành xác vô chủ và hiến cho y học. Nhưng mà những người như thế, đâm ra lại có ích. Bây giờ cậu cứ thử nghĩ xem, sinh viên trường y mới ra trường, ai dám cho mổ, mà thực tập, không mổ trên xác chết thì chỉ có nước mang gà vịt ra mà mổ thôi.”
Đang gật gù trước những lý luận của chú người đàn ông, Góc Nhìn chợt chú ý đến một chiếc bát hương nhỏ đặt trên nóc chiếc tủ ở góc phòng bảo vệ. Chi tiết này làm anh cảm thấy tò mò thú vị. Anh lựa lời hỏi ông ta: “Chú làm ở đây lâu chưa?”
Ông ta xì một hơi thuốc ra từ mũi rồi mỉm cười trả lời: “Tôi làm cũng được năm, sáu năm rồi. Cái nghề này không phải ai cũng làm được đâu cậu ạ. Kiếm được người như tôi khó lắm.”

Góc Nhìn cười đãi bôi, đoạn anh hỏi nửa đùa nửa thật: “Thế, chú có tin có ma không ạ?”. – Thái độ của Góc Nhìn, có nghĩa là nếu người đàn ông này có phản ứng tốt thì nó là câu hỏi nghiêm túc, còn nếu ông ta phản ứng không hay, thì nó sẽ trở thành câu nói đùa.
“Ha, tin hay không à? Đối với tôi, thì không có chuyện tin. Bởi vì, ma quỷ với tôi là chuyện đương nhiên, giống như ngày nào cậu cũng nhìn thấy mặt trời vậy. Cậu có bao giờ hỏi là mình có tin mặt trời có thật hay không không? Tất nhiên là không rồi. Quan điểm của tôi đối với hồn ma cũng thế. Nó đương nhiên có thật.” – Ông ta nói với một thái độ bình thường nhất có thể, cứ như thể câu hỏi của Góc Nhìn không có một chút tác động gì đến ông ta vậy. Có lẽ ông ta đã nói đi nói lại những câu trên nhiều lần lắm rồi, bởi nghe chúng rất trơn tru và bóng bẩy. Cũng phải, một người trông nhà xác thường xuyên bị người khác chất vấn về chuyện ma quỷ là lẽ thường ở đời. Thái độ đó của ông ta khiến Góc Nhìn cảm thấy hào hứng. Anh cho rằng nói chuyện với người đàn ông này dễ dàng hơn anh tưởng ban đầu nhiều.
“Vậy ở trong nhà xác này thì sao hả chú? Chú thấy ma ở đây bao giờ chưa?” – Góc Nhìn hỏi bằng thái độ cực kỳ thân thiện và nhã nhặn. Anh cố gắng gây cảm tình cho ông ta ở mức cao nhất có thể, hi vọng ông ta không cảm thấy khó chịu hoặc cho anh là đồ dở hơi trước câu hỏi có phần trẻ con của anh.
Trái với thái độ thận trọng của Góc Nhìn, người đàn ông trả lời rất thoải mái, vẫn với kiểu nói như ông đã thuộc từ lâu: “Tôi thấy ma còn nhiều hơn số tháng tuổi của tôi nữa đấy. Tôi nói vậy cậu đừng nghĩ là tôi nói đùa. Các cậu là lớp thanh niên hiện đại, có khi các cậu cho rằng tôi mê tín. Nhưng tôi khuyên các cậu một câu như thế này, đừng có coi thường những chuyện kiểu như thế, mà có lúc hối hận không kịp đấy.”
Ông ta dừng lại dít một hơi thuốc dài rồi tiếp tục: “Nếu các cậu thích nghe, tôi sẽ kể cho các cậu một câu chuyện ít ma nhất mới xảy ra cách đây vài ngày.”
“Vâng! Vâng”. Cả Quyết lẫn Góc Nhìn trả lời với thái độ háo hức.
Thấy sự nhiệt tình trên khuôn mặt hai bạn, người đàn ông vui vẻ kể:
“Vừa cách đây mấy hôm thôi, có một con bé, sinh năm 90 vào đây đẻ. Vô phúc cho nhà nó là cái thai không xoay, vậy là đẻ ngược. Con người ta thì đầu ra trước để thở, nhưng đứa bé ở đây thì cái đầu ra sau cùng. Vậy là chưa kịp nhìn thấy ánh sáng, đứa bé đã chết ngạt, cái đầu nó tím tái lại. Theo mấy thằng bác sĩ ngu ở cái bệnh viện này, thì con bé cách 1, 2 năm gì đấy có phá thai một lần, hình như hậu quả của lần đó là đứa bé lần này phát triển không bình thường.
Biết được đứa bé chết từ trong lúc còn rặn đẻ, nhưng lúc nhìn vào cái khay đựng xác con mình, thấy rõ ràng nó cử động, con bé khóc rống lên, khăng khăng rằng con nó còn sống…, mấy thằng bác sỹ với mấy con y tá cũng nhìn thấy. Rõ ràng một đứa bé đã chết ngạt, cái đầu tím đen, vẫn cử động…”
Quyết rùng mình khi khi nghe những chi tiết này, Góc Nhìn cũng chột dạ. Người đàn ông dừng lại quan sát một cách thích thú vẻ mặt tò mò pha lẫn một chút sợ hãi của hai bạn lúc này. Đối với một người kể chuyện ma, thì giây phút thú vị nhất chính là lúc được ngắm nhìn người đối diện tò mò hoặc sợ hãi trước những tình tiết mình nêu ra.
“Nhưng bọn bác sỹ giải thích” – Ông ta tiếp – “Rằng cái xác cử động do sự điều khiển của trung khu thần kinh ở tủy sống, chứ còn bộ não, thì thiếu ô xi nên chết lâu rồi. Xác đứa bé được đưa vào đây, do chính tôi nhận.”
Cả Góc Nhìn lẫn Quyết thở phào như vừa trút được gánh nặng. Người đàn ông nở một nụ cười chiến thắng và kể tiếp: “Đêm đấy tôi vừa đi ăn đêm về, vào đến khuôn viên nhà xác, tự nhiên nghe thấy một tiếng rú. Tôi giật cả mình chạy vào xem có chuyện gì thì thấy bóng một đứa con gái chạy về phía khoa sản phụ. Thấy cửa nhà xác mở, tôi hoảng hồn vội lao vào thì thấy ngay ở cửa ra vào, là xác đứa bé đẻ ngược được đưa vào đây lúc chiều. Nó nằm lăn lóc như một mớ rẻ rách nhìn tội lắm. Hóa ra, mẹ tiên sư nhà nó, con bé đẻ ngược đinh ninh rằng con nó còn sống, thế nên nó cố tìm cách lẻn vào đây xem cho kỹ.
Có lẽ lúc ôm cái thai tím ngắt trên tay, nó sợ quá đến nỗi đánh rơi cả đứa trẻ. Tôi bèn bế cái xác lên đặt vào đúng vị trí của nó. Xong xuôi, quay ra đến cửa rồi, thì, mẹ nó, đ. biết là từ đâu có tiếng cười con nít mà tôi nghe ra rõ ràng là từ chỗ cái xác đứa bé. Làm cái nghề trông nhà xác mấy năm nay rồi, thế mà tôi cũng giật thót cả mình.”
“Cũng có thể lúc đấy đang căng thẳng, nên chú nghe nhầm thì sao? Chuyện này chưa hẳn là chuyện ma.” – Góc Nhìn chen vào, rồi anh chợt cảm thấy hối hận vì sợ những câu anh vừa nói có thể làm ông ta không vui.
Tuy thế, người đàn ông không hề tỏ vè phật lòng với những câu nói của Góc Nhìn, ông ta vẫn vui vẻ: “Tôi cũng nghĩ thế, có thể lúc đấy tôi nhầm. Thế hai cậu có muốn nghe chuyện kể về người quen của các cậu không?”
Quyết không giấu nổi nỗi sợ hãi, còn Góc Nhìn thì tròn mắt: “Ý chú nói đến thằng bé đánh giầy ấy hả?”
Người đàn ông xác nhận: “Chuẩn luôn, ngay từ lúc xác thằng bé được đưa vào đây tôi đã biết là thằng bé này chưa thể siêu thoát. Y như rằng chỉ vài hôm sau là thấy ngay…”
Cả Quyết lẫn Góc Nhìn rùng mình. Câu chuyện của Quyết lẫn Linh lại hiện lên trong đầu Góc Nhìn. Còn Quyết, cho đến tận gần đây, những tiếng kêu ai oán của Long vẫn chưa từ bỏ cậu. Cả hai không nói gì mà im lặng nhìn người đàn ông.
“Hôm đấy là phiên tôi trực đêm. Trời mát nên tôi vác ghế ra ngồi trước cửa phòng bảo vệ. Chỗ kia kìa…” – Ông ta giơ tay trỏ đến khoảng sân nhỏ kế bên phòng bảo vệ. – “…Đang ngáp ngắn ngáp dài thì tự nhiên nghe tiếng loạt xoạt, trên cái cây kia kìa…” –Ông ta lại dừng lại chỉ tay vào cây gạo khá to ở mé bên phải căn phòng. – “…Ban đầu tôi nghĩ là chuột hoặc mèo hoang nên cũng không để ý lắm. Chỉ đến khi khó chịu vì nó cứ loạt xoạt liên tục, tôi mới nhặt viên gạch định lại gần ném đuổi nó đi. Tôi chạy lại phía dưới gốc cây và quan sát. Phía bên có ánh đèn chiếu vào thì không có gì, nên tôi nghĩ con chuột, hoặc mèo đó đang ở phía bên kia. Tôi nhìn kỹ và ngạc nhiên vì thấy rõ ràng trên cây là một con khỉ. Sở dĩ tôi cho đấy là con khỉ bởi vì nó đang treo vắt vẻo trên một tàng cây lớn bằng cánh tay dài của nó. Vậy là tôi nghĩ ngay đến việc bắt con khỉ này. Khi tôi đang định đi tìm người trợ giúp thì con khỉ truyền sang cành bên cạnh. Lúc này tôi mới rụng rời cả chân tay vì phát hiện ra đấy không phải là con khỉ…”
Người đàn ông dừng lại châm điếu thuốc mới và quan sát hai khuôn mặt đang căng ra vì tò mò của hai bạn trẻ. Ông ta cười nửa miệng và nói từng tiếng một: “Con khỉ đang leo trèo trên cây thực ra là bạn của các cậu!!!”
Cả Góc Nhìn lẫn Quyết giật thót mình. Dù từ lúc người đàn ông làm nghề trông nhà xác này nói với họ là sẽ kể cho họ nghe về chuyện của “người quen” thì ai cũng lờ mờ đoán được một phần nội dung, nhưng khi nghe chính miệng ông ta khẳng định như vậy, ai cũng cảm thấy rùng mình.
“Tôi nhầm nó là con khỉ bởi vì, ối cha mẹ ơi, hai cánh tay của nó là hai cái cẳng chân, còn chân thì lại là tay. Nhìn ghê không thể tả được. Nó treo mình trên cành cây và nhìn tôi chăm chú. Đúng là khuôn mặt của thằng bé đánh giầy, tôi không thể nhầm vào đâu được. Xin phép các cậu nhé, nhưng mà đúng là lúc đó tôi sợ đái cả ra quần. Tôi chạy vội vào phòng đóng cửa lại. Lấy mấy thẻ hương ra thắp và ngồi trong đó cho đến sáng. Nói đi cũng phải nói lại, chứ hôm đó mà là người khác thì có khi họ la toáng lên rồi.”

Những điều người đàn ông vừa nói khiến Góc Nhìn nghĩ ngay đến câu chuyện Linh kể cho anh. Có những sự trùng hợp rùng rợn khiến anh khó có thể phủ nhận chuyện của một trong hai người. Điều khiến anh phân vân bây giờ, là tại sao cậu bé đánh giầy lại hiện ra với hình dáng kỳ cục đến vậy?

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn