Ngã Ba Thiên Lôi

Vạn Sanh là một doanh nhân người Hoa giàu có ở Chợ Lớn mua được miếng đất rộng mấy mẫu tại Củ Chi dự tính sẽ xây dựng cơ xưởng mới vì hiện nay điểm sản xuất trong thành phố đã trở lên chật chội đến lúc phải dời ra ngoại thành.

Vị trí khu đất mới này khá thuận lợi vì nằm ở mặt tiền ngay góc một ngã ba đường. Ông Vạn Sanh giao cho người làm công thân tín tên Tới coi ngó việc xây dựng cơ bản ban đầu, trách nhiệm của anh là giám sát việc thi công đồng thời ăn ở tại công trình để giữ vật tư, máy móc.

Một nhà kho lớn bằng sắt thép và tôn được dựng lên gần cái ao nhỏ gần đại lộ, đó là nơi tập kết vật liệu, thiết bị và cũng là chỗ tạm dành cho Tới.

Công việc ban đầu chủ yếu là san lấp mặt bằng và nhận vật tư cho nên chỉ có mấy xe ủi đất hoạt động ban ngày hay một hai xe tải đến bốc dỡ vật liệu, còn về đêm thì chỉ có mỗi mình Tới ở lại trên khu đất rộng giữa cánh đồng ruộng mênh mông từ lâu không còn trồng trọt nữa vì đất đai khô cằn.

Thui thủi một mình cũng buồn nên buổi tối chàng thường chạy xe ra khu phố chợ cách đó vài cây số để nhâm nhi ly cà phê hoặc cao hứng thì làm vài ba chai bia. Tối nay cũng vậy, anh chàng làm công lấy xe máy ra định tìm chỗ lai rai, vừa chạy ra tới cổng chợt thấy có cô gái mặc bộ bà ba trắng tay cầm nón lá đứng bên lề vẻ như đang chờ đón xe.

Lòng tốt muốn giúp người xui Tới tấp xe vào lề, qua ánh đèn xe anh thấy cô gái tóc xõa ngang vai và gương mặt khá thanh tú đang nở nụ cười.

Chàng trai trẻ hỏi.

- Cô ơi... Cô định đón xe đi đâu phải không? Nhân thể tôi có việc ra phố chợ nếu cô cũng đi về hướng đó thì mời lên xe...

Cô gái lại nhẻn miệng cười nói.

- Ồ! Nếu vậy em cảm ơn anh lắm! Vì nãy giờ êm đứng đón xe mỏi cả giò mà hổng thấy chiếc xe ôm nào chạy qua hết trơn...

Xe chạy được một đoạn, Tới gợi chuyện.

- Tôi tên Tới... Cô ở đâu mà ra chỗ đó đón xe vì quanh nơi tôi ở chẳng thấy nhà cửa nào cả?

- Em là Tâm đi phụ đám giỗ nhà bà con ở mãi tận xóm trong nên về hơi muộn định đi bộ ra ngã ba vì nghĩ ở đó có nhiều xe chạy ngang dễ đón hơn. Ai ngờ chờ đến sốt ruột chẳng thấy chiếc xe nào cả... May sao gặp được người tốt như anh chứ nếu không chắc chắn em phải quay lại ngủ nhờ trong xóm rồi.

- Tôi đoán chừng nhà Tâm hẳn ở trong khu phố chợ...

Cô gái ngồi sau chàng trai trả lời.

- Chỉ gần đó thôi vì đi ngang qua nhà em một quãng xa mới đến khu phố chợ.... - rồi cô gái lại hỏi- Ủa? Nhưng anh đang làm gì ở khu đất ngay ngã ba đó vậy?

- À! Tôi là người làm công coi ngó công việc xây dựng cơ xưởng cho chủ trên miếng đất đó thôi...

- Vậy chắc sau này có nhiều người đến ở đó lắm nhỉ?

- Ừ! Vì sắp tới ông chủ sẽ cho chuyển toàn bộ xưởng máy từ chợ Lớn về đây mà!

- Vậy sao? Mà anh và ông chủ có biết người ta gọi tên cái ngã ba ấy là gì không?

- Không biết... Tôi mới đến lại bận công việc chưa có dịp tiếp xúc với ai đâu nên có thể nói là mù tịt...

- Con đường chạy ngay trước mặt tiền miếng đất ấy dân ở đây gọi là "Ngã ba Thiên Lôi"...

Tôi bật cười.

- Ngộ thiệt hén! Tâm thấy buồn cười không? Bộ hết tên gọi hay sao mà ông bà nào đó ngẫu hứng tiếu lâm đặt cái tên "trời đánh" như thế!

Không nghe Tâm nói gì, có vẻ như cô không muốn trò chuyện nữa. Tới lại gợi chuyện.

- Tâm có thường về thăm cái xóm trong ngã ba ấy không?

Giây lâu mới nghe giọng cô gái đáp.

- Thoảng thôi anh ạ... Cũng có khi rảnh rỗi em lại về hoài...

- Vậy khi nào có về ngang qua chỗ tôi thì mời Tâm ghé uống nước nhé! - Tới nói đùa - Hoặc nếu tiện dịp như hôm nay tôi cũng sẽ sẵn lòng đưa giúp cô về nhà.

Chàng thanh niên nghe như cô gái nói trong tiếng cười.

- Đó là anh tự hứa đấy nhé! Mai mốt lỡ như em tìm đến anh hoài thì đừng hối hận vì bị làm phiền đó nha!

- Được cô gái dễ mến như Tâm nhớ đến là điều diễm phúc lắm chứ sao lại ân hận?

- Nếu đồng ý thì cho phép tôi xưng hô với Tâm là "anh em" vậy nhé!

- Nói vậy còn nghe được, không cần Tâm phải cho phép đâu.

Đang vui chuyện nhưng đoạn đường dường như quá ngắn vì Tâm bảo sắp đến nhà rồi.

Phía trước nơi Tâm chỉ cũng là một nhã ba mà theo lời nàng thì nhà cô ở phía trong khúc ngoặt ấy. Mấy lần ra khu phố chợ đều chạy xe ngang qua đây nhưng Tới chẳng để ý có lẽ do quãng đường này không có đèn đường và dường như chỉ lưa thưa mấy nóc nhà.

Tới đề nghị đưa cô gái về tận nơi nhưng Tâm từ chối.

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn