Địa ngục tầng thứ 19

TẦNG 11 ĐỊA NGỤC

Xuân Vũ vẫn còn sống.
Cô thức giấc vào lúc 7 giờ sáng, nhìn thấy ánh dương chiếu vào cửa sổ, cô thầm nghĩ: "Địa ngục không thể sáng như thế này!".
Sau khi ngồi lên nhìn gian phòng thật rõ ràng rồi, cô mới tin rằng mình chưa bị GAME OVER, mình vẫn còn sống ở cõi nhân gian khó mà chia lìa này.
Hay là mình đã chết một lần rồi?
Cô mơ hồ xuống giường, bây giờ mới thấy pin máy di động của mình còn để ngoài, bèn lắp pin vào. Cô vẫn do dự, chưa mở máy.
Nhưng rồi cô vẫn mở máy ra. Quả nhiên, chỉ sau nửa phút, màn hình báo rằng có tin nhắn chưa đọc. Chắc không phải là GAME OVER chứ?
Dù sao tin cũng đã đến, đọc hay không đọc, kết quả vẫn chỉ là một. Thế là cô mở luôn, không cần xem người gửi là ai nữa.
Cô ngồi phịch xuống, người nhão ra. Đó chỉ là một tin "rác" rất vô duyên, mà khiến cô chẳng khác nào đối mặt với trận tử chiến. Cô không xoá, cứ lưu lại máy, nó cũng chẳng làm hại gì cô.
Chẳng rõ đêm qua ngủ từ lúc nào, chắc đã ngủ 3-4 tiếng đồng hồ, cô thấy đầu vẫn cứ ong ong. Chỉ có một mình ở phòng này, thế thì lại lên giường ngủ thêm vậy.
Vài giờ sau, điệu nhạc "Phá gió đông" đã đánh thức Xuân Vũ. Có lẽ ngủ vẫn chưa đã, cô mơ màng mở mắt nhìn màn hình, thấy đối phương gọi đến là một số máy lạ. Rất uể oải, cô nghe cú phôn này, một giọng nữ ngọt ngào vang lên: "Xin hỏi, cô Xuân Vũ phải không?"
"Vâng. Vị nào đấy?" Giọng Xuân Vũ hơi khô khan.
"Đây là công ty Minh Lượng - công ty trách nhiệm hữu hạn dịch vụ thông tin di động, cô đã được công ty chúng tôi tuyển dụng, mời cô chiều nay đến công ty nhận việc.
Phải sau vài giây Xuân Vũ mới trả lời nổi, cô dường như nhảy bật dậy trên giường: "Cô không nói nhầm đấy chứ? Tôi đã trúng tuyển à?"
"Vâng. Cô đã dự phỏng vấn thành công. Mời cô tranh thủ đến làm thủ tục ngay."
Xuân Vũ còn chưa kịp cảm ơn thì đối phương đã tắt máy.
Cô dụi dụi mắt, và đã tỉnh hẳn. Cô nhớ rằng hôm nọ đến phỏng vấn, thì sếp "kiều bào" ấy không hề mặn mà gì với cô, cô nghĩ rằng chắc chắn mình đã bị loại rồi, không ngờ lại vẫn thành công. Cứ như là một giấc mơ!
Thật không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ đây là kết quả của điều ước đêm qua - ở tầng 11 địa ngục cô đã chọn "ước xin việc thành công".
Bây giờ cô đã thành công thật, liệu có phải ở cõi xa xăm có một sức mạnh nào đó đang giúp đỡ mình chăng?
Dù nghĩ ngàn lần cũng không sao hiểu nổi. Tuy nhiên, việc cần kíp lúc này là phải nhanh chóng đến công ty đó trình diện đã. Cô lập tức xuống giường, son phấn trang điểm tỉ mỉ. Tuy chỉ là các mỹ phẩm rẻ tiền nhưng với Xuân Vũ thì vẫn rất có hiệu quả. Chính cô cũng phải công nhận rằng, người đẹp là nền tảng quan trọng chứ không đẹp vì áo quần son phấn.
Xuân Vũ soi gương tạm thấy ưng ý. Cô cúi đầu tự nhủ hãy quên đi những nỗi sợ hãi đêm qua, không thể đi làm với tâm trạng thấp thỏm được.
Cô vội vã ra khỏi cổng trường, tàu điện ngầm ngày thứ hai thường rất chật chội, hai mươi phút sau cô cũng đến được công ty.
Bước vào cửa, gặp ngay một thiếu nữ tóc uốn xoăn xoăn, có tên tiếng Anh là CoCo, cô này là người đã gọi điện cho Xuân Vũ. Xuân Vũ hơi hồi hộp tự giới thiệu về mình. Thì ra họ đang đợi cô. CoCo nhanh chóng dẫn Xuân Vũ đến văn phòng tổng giám đốc.
Vẫn là anh "kiều bào" hôm nọ, tay chống cằm, ngồi sau bàn giấy nhìn Xuân Vũ cứ như nhìn một đồ vật gì đó, khiến cô hơi thấy mất tự nhiên.
Nghiêm Minh Lượng có nước da mặt xám xịt, như người vừa ốm nặng mới bình phục. Anh chỉ tay vào một lô tài liệu trên bàn, nói: "Xin lỗi, hôm cô đến phỏng vấn, tâm trạng của tôi đang bất ổn, chưa xem kỹ các tư liệu về cô. Về sau đã xem lại, thì ra cô đang học ở trường cũ của tôi, các điều kiện khác của cô đều rất tốt, cho nên tôi bằng lòng tuyển cô."
"Cảm ơn anh!"
Xuân Vũ cảm thấy thật may mắn không ngờ chủ công ty đã từng tốt nghiệp ở trường mình.
"Tôi biết cô đang muốn thực tập ở đây một thời gian. Trước kia cũng có một số sinh viên đến đây thực tập, thời gian ngắn ngủi nhưng họ đều thể hiện rất tốt. Tôi mong cô cũng sẽ như họ. Tốt rồi, mai cô chính thức đến đây làm việc. Cô là thực tập sinh, nên không cần làm ngoài giờ, buổi chiều, nếu không có việc gì thì có thể về sớm. CoCo sẽ hướng dẫn cô làm quen với môi trường công tác."
Tiếp đó, Xuân Vũ ký một bản hợp đồng làm thực tập sinh. Tuy lương thấp nhưng thời gian làm việc cũng không nhiều, mục đích chính của cô là để làm luận văn tốt nghiệp.
Nghiêm Minh Lượng nói tiếng Trung Quốc theo kiểu ngữ điệu Anh, nhưng Xuân Vũ vẫn cảm thấy cách nói của anh ta có nét "quê quê". Anh hỏi vài câu về tình hình của cô, mắt anh ta cứ nhìn chằm chằm, nhìn xoáy vào Xuân Vũ. Có lẽ các ông chủ đều có cái nhìn này! Xuân Vũ đã từng nghe các bạn nhắc nhở rằng, nếu bị ông chủ nhìn chòng chọc thì mình nên thận trọng. Bởi thế nên cô có phần căng thẳng.
Ra khỏi văn phòng của sếp, CoCo dẫn Xuân Vũ đi quanh công ty một lượt. Thực ra cũng chỉ có hai căn phòng với 5-6 người, ai cũng trạc tuổi Xuân Vũ, đều đang lúi húi trước máy tính chẳng rõ đang làm việc gì.
CoCo bố trí cho Xuân Vũ bàn làm việc và một bộ máy tính, nói rằng mai cô đến làm, công việc hàng ngày là thu thập trên mạng các tin nhắn hài hước và các lời chúc tụng, sau đó chỉnh lý, biên tập rồi đưa vào thiết bị dịch vụ của công ty, cuối cùng sẽ gửi đến máy của khách hàng có nhu cầu về những tin này.
Hai người còn trò chuyện thêm một lúc nữa. Xuân Vũ nhớ đến cảnh ở trường mình bị thờ ơ, còn ở đây mình mới được coi là người bình thường, cô bỗng hoạt bát hẳn lên. CoCo là cô gái rất nhiệt tình. Xuân Vũ cảm thấy mình và cô ta đã như là bạn bè. Cô hỏi CoCo: "Công ty này là của một mình giám đốc à?"
"Đương nhiên rồi, nếu không đã chẳng đặt tên là Công ty Minh Lượng."
"Anh ấy là kiều bào về nước phải không?"
"Đúng! Nghe nói anh ấy từng ở Châu Âu 7 năm."
Trước khi ra về, Xuân Vũ còn nhìn qua cửa kính sát nền, thấy khung cảnh ngoài kia rất tuyệt, thành phố vươn cao cứ như một thế giới tương lai. Cô bỗng nhìn vào tấm kính gần nhất, thấy khuôn mặt mình trong đó hình như đã biến thành một người khác.
Lại một buổi chiều giá lạnh.
Xuân Vũ về đến trường, việc đầu tiên là cô báo cáo với thầy giáo về tình hình đi thực tập, tức là tiến hành điều tra xã hội học phục vụ cho bài luận văn. Sau đó cô trở về phòng, sắp xếp vài thứ cần thiết để chuẩn bị cho ngày mai đi làm.
Khoảng ba giờ, tín hiệu tin nhắn vang lên. Cao Huyền nhắn tin cho cô:
"Xuân Vũ, anh có việc muốn gặp em. Em hãy đến thư viện trường."
Sao lại là thư viện trường? Cô nhớ đến khung cảnh lần đầu gặp Cao Huyền ở bên giá sách dãy cuối cùng trong thư viện, không khí om om cái mùi sách cũ, và đôi bàn tay nuột nà như tượng cổ Hy Lạp... Cô bỗng đưa tay áp lên ngực.
Cô trả lời: "Sẽ đến ngay." Rồi quay vào soi gương, vẫn với trang phục buổi sáng, trông rất ưa nhìn. Cô rảo bước ra khỏi phòng, rồi nhanh chóng có mặt ở thư viện. Khu nhà cổ lỗ sĩ này trông thật tiều tụy, cây cối xung quanh trụi lá trong mùa gió bắc giá lạnh, khung cảnh thật thích hợp để quay những bộ phim kinh dị.
Cô nhìn thấy Cao Huyền đứng sừng sững ngay sau cửa ra vào hơi âm u, nhưng khuôn mặt khuất trong bóng tối, khi anh ngoảnh ra, Xuân Vũ nhìn rõ đôi mắt như có hai đồng tử ấy, cô mỉm cười.
Hình như Cao Huyền đã phải đợi lâu, anh khẽ nói: "Nhìn nét mặt em, anh biết có lẽ em đang có tin vui gì đó?"
"Em đã được tuyển dụng, mai bắt đầu đến thực tập ở một công ty dịch vụ thông tin." Rồi cô cho anh biết tên công ty ấy.
Thoạt tiên anh ngớ ra, rồi lại mỉm cười: "Chắc là để chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp phải không?"
"Anh thông minh đấy!" Xuân Vũ đã không nghĩ anh là một thầy giáo, cô nói năng cũng không căng thẳng nữa. "Gọi là... đi thực tế xã hội, chủ yếu là để điều tra về văn hoá tin nhắn hiện nay. Hiện nay đang là thời đại ngón tay cái mà!"
Chắc là vì cô nói hơi to, Cao Huyền giơ tay ra hiệu cho cô, rồi khẽ nói: "Anh mời em đến thư viện là vì anh đã tra ra được một số tư liệu quan trọng về thời kỳ Mazolini ở Trung Quốc..."
"Mazolini?"
Cái tên này lập tức khiến Xuân Vũ thấy nặng trĩu, cô đưa tay bịt miệng hồi lâu không nói một câu.
Cao Huyền dẫn cô lên tầng ba của thư viện, trên này thường không dành cho các sinh viên. Ván sàn dưới chân kêu kèn kẹt theo nhịp bước. Xuân Vũ thầm nghĩ, nơi này ban đêm chắc sẽ là thiên đường của lũ chuột.
Đi quanh hành lang âm u một hồi, họ bước vào một gian nhà kho, có một đám báo cũ đang đặt trên bàn. Cao Huyền bảo Xuân Vũ ngồi bên bàn, anh khẽ nói: "Đây là kho báo của nhà trường, có rất nhiều loại báo tiếng Anh, tiếng Trung Quốc."
"Thì có liên quan gì đến Mazolini?"
"Lần trước anh đã nói là sẽ tra cứu các tư liệu về lịch sử mỹ thuật. Hôm nay anh đã xem rồi, đúng là Mazolini đã đến Trung Quốc từ năm 1900 đến năm 1903. Một tờ báo tiếng Anh ở Thượng Hải hồi đó đã viết một bài khá tường tận về ông ta. Chắc có thể tìm thấy ở kho báo này."
"Là tờ báo gì?"
"Tự Lâm Tây Báo". Anh còn đọc tên tiếng Anh của tờ báo. "North China Daily News là tờ báo tiếng Anh có lịch sử lâu nhất của Trung Quốc cận đại, ở đây đã lưu trữ rất nhiều."
"Là những tờ đang nằm trên bàn à?"
"Đúng! Anh đã tìm ra mấy tờ này viết về Mazolini."
Anh lần lượt giở các tờ báo cũ mốc, có nhiều mảnh tã ra rơi xuống. Nồng nặc một thứ mùi quái ác khiến Xuân Vũ phải đưa tay bịt mũi, nín thở. Quả nhiên, tờ "Tự Lâm Tây Báo" có một hàng chữ MARZORINI in đậm ở góc phải bên dưới. Lần đầu tiên cô nhìn thấy một tờ báo cũ cách đây trăm năm, có cảm giác nó như một xác chết từ thế kỷ trước đã bò dậy nằm trên cái bàn này.
Tờ báo đặc kín tiếng Anh rất khó đọc, Xuân Vũ bịt mũi, ngồi lùi ra, hỏi: "Trên này viết những gì ạ?"
Cao Huyền đã đọc từ trước rồi, anh bèn dịch lại nội dung: "Ngày 5 tháng 4 năm 1900, ông Mazolini hoạ sỹ trứ danh người Ý đã đi trên con tàu bưu chính Saint Maria đến Thượng Hải. Giới sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật ở cả hai bên tô giới (những vùng đất mà Trung Quốc bị ép phải cho một số cường quốc phương Tây "thuê" để cư trú và kinh doanh) đều rất quan tâm đến chuyến đi này của Mazolini. Phóng viên bản báo đã phỏng vấn ông ngay tại bến cảng, ông cho biết: Ông không chỉ là đến thăm hoặc du lịch Thượng Hải ngắn ngày, mà sẽ định cư lâu dài ở đây. Ngay tối hôm đó, một nhân vật nổi tiếng hâm mộ sưu tầm nghệ thuật là ông Khải Lợi - Chủ tịch hãng tàu viễn dương Di Hoà, đã mở tiệc chiêu đãi ông Mazolini tại khách sạn Boston trên đường Nam Kinh..."
Xuân Vũ bỗng ngắt lời anh: "Thôi, anh khỏi cần dịch đủ nguyên văn cho mệt. Anh đã đọc hết những tờ này rồi à?"
"Cũng gần như vậy." Cao Huyền lộ vẻ mệt mỏi. Anh ngẩng nhìn trần nhà thấp lè tè, nói: "Anh nói về các nội dung chính vậy!"
Xuân Vũ vội gật đầu: "Lần trước anh nói là, vì các tác phẩm của Mazolini quá ư kinh dị, bị giới phê bình Châu Âu chỉ trích. Thế thì chuyến đi xa lắc xa lơ đến Thượng Hải của ông ta có phải là nhằm né tránh những chuyện bàn tán đó không?"
"Thoạt đầu mọi người đều đoán thế. Nhưng, cho đến năm 1900 thì tô giới Thượng Hải vẫn chưa có nhà nghệ sỹ nào đến thăm cả, cho nên dư luận vẫn rất hoan nghênh Mazolini. Tuy nhiên, có một số người về sau khá thân với ông ta, cho biết: Ông ta sang Thượng Hải không vì né tránh dư luận Châu Âu chỉ trích, mà chủ yếu là muốn thám hiểm Trung Quốc."
"Thám hiểm?" Nghe hai chữ này, Xuân Vũ lập tức nhớ đến cái thôn vắng ngày nào.
"Đúng thế. Mazolini cũng đã nói, ông sang Trung Quốc để tìm một kho báu trong lịch sử nghệ thuật: từng có một nhà truyền giáo Châu Âu đến Trung Quốc hồi thế kỷ 18 - tức là thời Càn Long. Nghe nói nhà truyền giáo ấy đã phát hiện ra một di tích rất xa xưa ở một vùng núi sâu thuộc miền đông nam Trung Quốc. Sau khi về Châu Âu, ông đã viết một cuốn du ký, sau này đã bị thất truyền. Mazolini đã đọc được vài chương của cuốn du ký viết tay ấy tại một nhà bảo tàng tư nhân, nên ông quyết định sẽ đi tìm cái di tích nọ. Đó là tâm nguyện lớn nhất của đời ông."
Nhìn đống báo cũ cứ như vừa khui lên từ dưới mồ, Xuân Vũ khẽ thở dài: "Người Châu Âu phát hiện ra di tích cổ xưa của Trung Quốc? Nghe cứ giống như chuyện động Tàng Kinh ở Đôn Hoàng (khu di tích các hang đá nhân tạo, bích hoạ, tượng... thuộc tỉnh Cam Túc Trung Quốc, rất nổi tiếng. Tàng Kinh: nơi chứa các bộ kinh Phật). Ông Mazolini có tìm thấy không?"
"Đến Thượng Hải rồi, ông bắt đầu chuyên tâm học tiếng Hán, và còn xin làm đồ đệ mấy vị danh hoạ Trung Quốc để học cách vẽ quốc hoạ truyền thống Trung Quốc, ông trở thành người rất am hiểu xứ sở này. Ông đã thăm dò, liên hệ rộng rãi và đã tìm ra vị trí tương đối của khu di tích đó, bèn một mình đi đến nơi. Nghe nói là ở vùng giáp ranh hai tỉnh Triết Giang và An Huy. Tuy nhiên, Mazolini rời Thượng Hải rồi thì mất hút suốt một năm không thấy tin tức gì."
"Ông ta gặp sự cố à?"
"Khi mà người ta dường như đã lãng quên ông, thì ông bỗng xuất hiện ở Thượng Hải cùng một mỹ nhân Trung Quốc nữa, khiến mọi người đều rất kinh ngạc. Họ hỏi ông đã đi đâu, thì ông chỉ im lặng."
"Lại còn đi với một mỹ nhân Trung Quốc nữa?"
Các cô gái thường rất hứng thú với những chuyện như thế. Cao Huyền thì trìu mến tủm tỉm cười: "Hồi đó người Châu Âu thường thích sang Trung Quốc để tìm chuyện hoa nguyệt, tuy nhiên rất có thể Mazolini cũng có tình yêu thật sự ở Trung Quốc."
"Trong ảnh, thấy ông ta rất điển trai, cứ như là ngôi sao bóng đá sê-ri A Italia!" Xuân Vũ thấy mình nói câu này thật dại dột, bèn trở lại vẻ nghiêm túc, hỏi: "Rồi sao nữa?"
"Chỉ có thế thôi. Các số báo Tự Lâm Tây Báo từ năm 1902 thì không thấy lưu trữ."
Xuân Vũ tỏ ra thất vọng: "Thật đáng tiếc, có lẽ còn nhiều chuyện hay về Mazolini ở Trung Quốc, thậm chí còn là những điều bí ẩn nữa. Ví dụ, trong di tích cổ xưa ấy có những gì? Tại sao ông ta đi mất hút một năm trời? Mỹ nhân Trung Quốc đó là ai? Những bí ẩn này có liên quan gì đến địa ngục?"
"Có lẽ đều có quan hệ." Cao Huyền nhíu mày, Xuân Vũ không thể nhìn thật rõ đôi mắt như có hai đồng tử ấy. Cao Huyền dọn dẹp các tờ báo trên bàn, nói: "Anh sẽ còn tiếp tục điều tra, nhất định phải tìm ra các bí ẩn về Mazolini. Và biết đâu sẽ tìm ra lời giải về nhắn tin - trò chơi địa ngục cũng nên!"
"Chắc chắn Mazolini chính là chiếc chìa khoá, chúng ta phải tìm ra nó!"
Cao Huyền xếp ngay ngắn các tờ báo cũ, rồi đặt nó vào chiếc tủ sắt to ở phía trong nhà kho.
Lúc bước xuống cái cầu thang gỗ ọp ẹp, Cao Huyền bỗng hỏi Xuân Vũ: "Em có rỗi không?"
Xuân Vũ hơi hồi hộp, nắm chặt tay vịn cầu thang nói: "Có việc gì ạ?"
"Không. Anh chỉ muốn mời em đến gallery tranh của anh ngồi chơi."
"Gallery bên bờ sông Tô Châu? Đường khá xa, trời thì lại sắp tối..."
"Không lo. Anh lái xe đưa em đi, rồi lại tiễn em về."
Lúc này Xuân Vũ mới tiếp tục bước xuống cầu thang, khẽ nói: "Được ạ. Cái chính là đừng về muộn quá."
Rời khỏi nhà thư viện chẳng khác nào cái nhà mồ này, Cao Huyền cùng Xuân Vũ rảo bước đến bãi để xe, họ đi ngang qua tường vây bên toà nhà ma. Xuân Vũ không muốn tiếp cận nơi này, cô cúi đầu chạy chậm để qua cho nhanh. Cao Huyền đi sát phía sau, nói: "Sao căng thẳng thế? Ngày nào anh cũng đi qua đây..."
Xe của Cao Huyền đỗ mãi tận phía trong, đó là chiếc xe Passat (ôtô do Thượng Hải sản xuất) màu trắng. Xuân Vũ ngồi ghế bên phải Cao Huyền, anh giúp cô thắt dây an toàn, rồi nhanh chóng phóng đi.
Trên đường, thấy trời đang sẫm dần, phố chưa lên đèn, phần lớn mọi người đi đường đều là các công nhân viên chức vừa tan tầm, đang mải miết trở về nhà. Xuân Vũ nhìn khung cảnh bên ngoài cửa kính xe, nói: "Có những lúc em thấy mình rất gần họ, nhưng có lúc lại thấy rất xa họ."
"Em nói về những người sống quanh em à?" Cao Huyền dừng xe trước đèn đỏ.
"Cũng gần như thế. Em luôn cảm thấy hình như mình sống ở một thế giới khác."
"Tại sao thế? Chắc là vì những chuyện trước đây?"
"Ngày trước..." Cô bỗng như bị một cái gì đó đâm nhói, cô vội nhắm nghiền mắt. Cái bóng gớm ghiếc ấy lại hiện lên trong óc, khiến cô run run hồi lâu không nói được câu gì.
Lại gặp đèn đỏ. Ánh mắt như có sức mạnh thấu thị của Cao Huyền chăm chú nhìn cô: "Em sao thế?"
Xuân Vũ cười, lắc đầu, rồi nói lảng sang chuyện khác: "Tại sao anh đưa em đến phòng tranh của anh?"
"Vì anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ nho nhỏ."
Nửa giờ sau, Cao Huyền đưa Xuân Vũ đến trước một toà nhà lớn bên bờ sông Tô Châu, có lẽ toà nhà này xây vào những năm 30 thế kỷ 20. Dọc bờ sông có một số gallery nghệ thuật, phòng tranh của Cao Huyền nằm ở vị trí kém nổi bật nhất, chỉ có bề mặt nho nhỏ, phía trên treo tấm biển "Phòng tranh Tý Dạ".
"Phòng tranh Tý Dạ (Tý Dạ = Nửa Đêm) - cái tên thật đặc biệt!"
Cao Huyền mỉm cười, dẫn cô bước vào. Thực ra nó là một hành lang hẹp và sâu, hai bên treo các bức tranh sơn dầu. Đi vào nơi đầy mùi thuốc vẽ này, cô có cảm giác như bước vào một thế kỷ khác. Các bức tranh đều vẽ theo phong cách cổ điển, phần lớn là sao lại các tác phẩm thời kỳ phục hưng, có một số là tranh chân dung người Trung Quốc.
Xuân Vũ vừa xem vừa hỏi: "Tất cả đều là anh vẽ à?"
"Không. Anh chỉ vẽ một số ít thôi. Anh mở phòng tranh này thực ra không nhằm mục đích kiếm tiền, chủ yếu là vì thấy cách sống này rất tự do." Cao Huyền bước đến chỗ cầu thang, nơi tận cùng của hành lang. "Chúng ta lên gác xem!"
Xuân Vũ bước theo, lên chiếc cầu thang khá dốc, rồi vào một căn phòng rộng rãi. Ở vị trí bắt mắt nhất ngay khi vừa vào cửa, cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc - chính là cô.
Cô đứng sững người, rồi lùi lại mấy bước, sau đó mới tin rằng mình đã không nhìn nhầm - đó là bức tranh sơn dầu mà cô ngồi làm người mẫu, đang được treo trên tường một cách kiêu hãnh.
Đương nhiên cô không thể quên cái buổi chiều hôm ấy trong căn phòng nhỏ ở Khoa Mỹ thuật. Cô đã ngồi vài giờ trước mặt Cao Huyền, để rồi sáng tạo nên bức tranh này; cô đã trở thành "người trong tranh" đang lặng yên ngồi trong ánh dương mùa đông, ánh sát dìu dịu lan trên làn da, nền tối phía sau đã tôn vinh cô như một nữ thánh. Nét vẽ của Cao Huyền đã diễn tả ánh mắt Xuân Vũ êm đềm bình lặng dường như đã lãng quên cả cõi trần thế.
Sau một hồi lâu cô mới như tỉnh táo trở lại, và nói: "Đây là niềm vui bất ngờ anh dành cho em à?"
"Đúng thế. Anh treo bức tranh này ở nơi trang trọng nhất của gallery, nhưng cũng ghi rõ là không bán, chỉ có thể thưởng thức chứ không mua bán. Hôm qua có một nhà sưu tầm đến đây, vừa nhìn thấy đã ưng ngay, xin trả giá 10 vạn. Nhưng anh nói, dù 1 triệu cũng không bán."
"Anh cho rằng đây là bức tranh tuyệt vời nhất ở đây à?"
"Đúng! Tuy chỉ là một bức tranh nho nhỏ, chưa thể gọi là tác phẩm lớn, nhưng bức tranh này có một sự sâu lắng đặc biệt, nó có thể khiến tâm hồn con người rung động hơn cả những tác phẩm lớn. Em nhìn mà xem: ánh mắt, làn môi, nét cằm của em trong tranh... Kiệt tác chân chính không nằm ở chỗ kích thước to nhỏ, mà là ở linh hồn của nó - đây là một bức tranh rất có hồn!"
Nghe anh nói vô số những mỹ từ, Xuân Vũ thấy có phần ngượng nghịu: "Thế thì, hồn của tác phẩm là thứ gì ạ?"
"Điều này thì không ai có thể nói cho rõ được. Chính vì không thể diễn tả cho rõ nên mới là đáng quý, mới là cái mà rất nhiều hoạ sỹ phải gian khổ tìm tòi suốt cả cuộc đời. Anh rất cảm ơn Xuân Vũ, em đã khiến anh tìm lại được cái hồn của tranh. Đã nhiều năm qua anh không tìm thấy cái cảm giác này."
"Anh không cần phải cảm ơn. Em chỉ ngồi cho gọi là có mà thôi! Điều quan trọng là anh vẽ rất đẹp."
"Không! Với một tác phẩm tốt, thì người mẫu là rất quan trọng. Anh cảm thấy bức tranh này không chỉ do mình anh sáng tác, mà là hai chúng ta cùng sáng tạo nên."
"Kìa đừng nói thế nữa, sao có thể coi em là cùng sáng tác?"
"Trước giá vẽ, tư thế ngồi, ánh mắt, dáng vẻ của em toát ra... tất cả mọi điều em đã làm, đều không ai có thể lặp lại! Em xem, như thế có được coi là sáng tác không?" Cao Huyền bước đến bên cửa sổ, có phần xúc động. "Bản chất của sáng tác là duy nhất - chỉ có một. Và, Xuân Vũ chính là người duy nhất - chỉ có một!"
Xuân Vũ lắc đầu, nói: "Em nghĩ ai ai cũng là duy nhất - chỉ có một."
"Không! Con người vẫn có sự phân biệt: phần lớn mọi người đều là bình thường, chỉ có một số rất ít là hoàn mỹ."
"Ít ra là em chẳng thể gọi là hoàn mỹ gì. Em thấy mình vẫn còn... rất nhiều điểm không hoàn mỹ."
Cô bỗng cảm thấy trong lòng nao nao, vội tỳ tay vào cửa sổ. Đứng đây nhìn ra, có thể thấy dòng sông Tô Châu đang lặng lẽ trôi. Trời đã gần tối hẳn, những ánh đèn lung linh từ khu cao ốc đối diện hắt xuống, gần như soi sáng một nửa dòng sông.
Cao Huyền mở cửa sổ, làn giá lạnh ùa vào thổi tung mái tóc Xuân Vũ. Anh ngó ra ngoài nhìn, lim dim mắt, nói: "Tối tối anh thường ngắm dòng sông, giống như hồi du học Châu Âu tối nào cũng ngắm dòng sông Thames."
"Anh ở ngay nhà này à?"
Cao Huyền chỉ lên trần nhà: "Đúng, anh ở gian gác trên."
Xuân Vũ vuốt những lọn tóc đang tung bay, nói: "Dân nghệ sĩ các anh thật biết chọn chỗ ở!"
"Chúng ta đi ăn 1 chút gì nhé!"
Cao Huyền nhìn lại bức tranh trên tường rồi lại nhìn Xuân Vũ, anh đóng cửa sổ lại.
Ra khỏi cửa phòng tranh ở tầng trệt, Xuân Vũ cúi đầu, nói: "Xin lỗi, em muốn trở về trường cho sớm..."
"Em không đói à?"
"Không. Trưa nay em ăn khá muộn, bây giờ vẫn không thấy đói." Cô lại nhìn toà nhà trước mặt, tim bỗng đập nhanh. "Em có thể tự về mà!"
Cao Huyền lắc đầu: "Xuân Vũ! Anh chẳng biết nói thế nào... anh thấy em rất khác những cô gái khác."
"Chắc là họ rất mong được cùng ngồi ăn với anh chứ gì?"
Câu này khiến Cao Huyền có phần ngượng nghịu: "Vì em khác với số đông, nên anh mới rất chú ý đến em. Nếu em cũng như họ, thì em cũng không thể trở thành người trong tranh của anh!"
Nói rồi, anh ngồi vào xe, vẫy vẫy Xuân Vũ: "Em đang muốn sớm về trường chứ gì, anh đưa em về!"
Bảy giờ tối họ đã về đến trường.
Khi lái vào bãi đỗ xe, Cao Huyền không bảo Xuân Vũ xuống xe. Anh đăm đăm nhìn về phía trước, nói: "Mấy hôm nay, ngoài trò chơi địa ngục bí hiểm ra, anh còn suy nghĩ một điều khác..."
Xuân Vũ hơi cảm thấy bất an, hỏi: "Về điều gì ạ? Có liên quan đến em phải không?"
"Em thật thông minh! Mấy hôm nay anh đang nghĩ ngợi, tại sao em lại không như các cô gái khác?"
"Có lẽ là do bản tính trời sinh."
Cao Huyền rút chìa khoá ra, nhưng vẫn chưa mở cửa xe: "Không! Hình thức có thể do trời sinh, nhưng nội tâm thì do hoàn cảnh sống tạo nên."
"Anh cho rằng nội tâm của em là thế nào?"
"Anh không biết." Khuôn mặt Cao Huyền khuất trong bóng tối của mui xe, chỉ nghe thấy giọng nói trầm trầm của anh. "Người nhà của em... có phải cũng như em không?"
"Người nhà?" Xuân Vũ bỗng đưa tay lên áp vào ngực. Cô biết Cao Huyền không thể nhìn rõ nét mặt cô, cô từ từ nhắm mắt lại, nói rất khẽ: "Xin anh đừng hỏi em về điều này."
Cao Huyền bị sốc bởi câu trả lời, anh nhích lại gần cô: "Người nhà em, làm sao?"
"Anh hãy kệ em!"
Cô mở ngay cửa xe, bước xuống chạy vụt đi. Cao Huyền cũng ra luôn, nhưng ánh đèn ở bãi để xe rất tù mù, không nhìn thấy bóng cô đâu nữa.
Thực ra, Xuân Vũ đã nấp sau một chiếc xe buýt, nước mắt tuôn trào. Cô đứng im trong bóng tối, ngẩng nhìn cũng không thấy ánh trăng.
Cao Huyền đang gọi tên cô, nhưng cô vẫn im lặng, cho đến khi nghe thấy tiếng khởi động máy ôtô, Cao Huyền lái xe ra về.
Xuân Vũ bước ra, đứng giữa khoảng trống ở bãi e, nhìn quanh bốn bề tối đen như mực. Cô cũng chẳng thiết lau nước mắt nữa.
Cô không đi tắt về phía ký túc xá, vì sợ phải đi qua nhà ma. Ra khỏi bãi để xe, cô đi một vòng khá xa để về trường.
Nhà ăn sắp đóng cửa, Xuân Vũ chỉ ăn một ít mỳ sợi còn sót lại. Đang ăn nửa chừng, cô nhận được tin nhắn của Cao Huyền: "Em đang ở đâu? Anh rất lo cho em."
Cô nghĩ một lát, rồi trả lời "Em sắp về đến phòng mình, đừng lo gì cả. Cảm ơn anh đã đưa em về."
Về đến phòng rồi, việc đầu tiên cô làm là soi gương. Các vệt nước mắt đã khô, nhưng đuôi mắt vẫn còn nét buồn thương. Cô đã lấy khăn lau mặt, rồi mở tủ cầm ra một khung ảnh cất dưới đáy tủ. Trong khung là bức ảnh đen trắng, chụp một đôi vợ chồng trẻ, với đứa con gái chừng 10 tuổi ngồi giữa.
Đó là gia đình Xuân Vũ, ba người. Cô đưa ngón tay rờ lên khuôn mặt của cha, mẹ, và cô trong tấm ảnh. Cô thấy mình hồi đó rất khác với ngày nay, hồi đó chỉ là một cô gái gầy còm, trông chẳng đáng yêu chút nào. Những đứa trẻ khác thường rất tươi tắn, còn cô, thường bị người ta quên lãng, chỉ có thể ngồi khuất trong chỗ tối. Chỉ khi được ngồi vào trong lòng bố thì cô mới thấy vui, cô có thể sờ râu bố, ngửi thấy cái mùi thuốc lá thoang thoảng toát ra từ người bố, rồi thiu thiu ngủ...
Xuân Vũ ấp cái khung ảnh vào lòng, gục đầu trên bàn ngủ lịm đi. Hình như linh hồn cô đã rời khỏi thể xác, bay về những năm tháng xa xưa. Cho đến lúc 12 giờ đêm, tín hiệu tin nhắn khiến cô choàng tỉnh dậy.
Cô ngẩng phắt đầu, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng, hình như có ai đó vừa gọi cô. Sau một hồi lâu cô mới mở di động ra xem, vẫn là cái số máy địa ngục ấy, cô vội xem tin nhắn:
"Bạn đã vào tầng 11 địa ngục, hãy lựa chọn: 1. Lời giải câu đố bức xúc nhất; 2. Người bạn muốn gặp nhất; 3. Người mà bạn hận nhất."
Xuân Vũ đã tỉnh hẳn, cô lại cất cái khung ảnh vào tủ. Nhìn tin nhắn này, cô thầm nghĩ: thế là mình đã vào đến tầng 11 địa ngục, cứ với tốc độ này thì chẳng còn cách xa "tầng 19 địa ngục" là mấy nữa.
Cô đọc lại ba khả năng lựa chọn, ánh mắt dừng ở "1. Lời giải câu đố bức xúc nhất".
Hiện giờ có quá nhiều điều bí ẩn cần giải đáp, mình nên chọn điều nào nhỉ? Xuân Vũ bỗng nghĩ đến phía sau lưng - cái giường của Thanh U, liệu có phải bạn ấy đang nhìn mình không?
Ngón tay cái run run, rồi ấn "1" để trả lời.
Đối phương nhắn lại rất nhanh:
"Hãy cho biết điều bí ẩn mà bạn muốn làm rõ, nguyện vọng của bạn sẽ được thực hiện."
Xuân Vũ bấm máy ngay: "Tôi muốn biết tại sao Thanh U chết?"
Gửi tin này đi rồi, cô tắt di động. Có thể là do kinh hãi, cũng có thể là do hy vọng, lúc này không muốn nhận được câu trả lời gì, cô chỉ muốn chờ đợi trong yên tĩnh.
Ngoài kia là đêm đông nặng nề, Xuân Vũ không biết mình sẽ đơn độc sống qua đêm nay như thế nào đây.

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn