Bóng Ma Đêm Rằm Phần 2

Thức dậy tập thể dục và ăn bữa sáng xong, Liêm xin phép bà và mẹ đi thăm một vài người bạn nối khố thời thơ ấu vẫn ở lại quê sinh sống. Gặp bạn mừng rỡ, hỏi thăm đủ thứ chuyện trên đời nhưng tuyệt nhiên Liêm không nhắc gì đến những chuyện đêm qua mình đã chứng kiếm. Nhưng trước khi về nhà, Liêm tò mò đi qua chỗ hôm qua mình thấy bóng ma đẻ nhìn cho kỹ hơn quang cảnh nơi đây. Đó là một mảnh đất rộng mới nhìn giống như khu đất hoang vì cây cối gạch đá nằm lổn ngổn, dường như người ta đang đập nhà cửa nhưng chưa xong thì bỏ dở, có một góc nhà với một mảng tường lở thật khó coi.

Nói là "giống như khu đất hoang" vì nếu như đêm hôm mà bọn tội phạm có chích choát hoặc làm gì mờ ám ở đó cũng không ai nhìn thấy, vì nhà cửa của thiên hạ chung quanh thì xa xa mới thấy thấp thoáng có mọt cáu trong đám cây cối chung quanh. Trên mảnh đất có một vài cây ăn quả đứng sừng sững cành lá trơ trọi vì bị đám trẻ con phá phách hoặc vì không được ai chăm sóc. Và biết đâu nơi đây đang ẩn chứa một điều gì đó liên quan đến bóng ma cụt đầu mà Liêm đã nhìn thấy? Anh mang ý nghĩ ấy theo mình về nhà.

Về quê ngoại, đó là những phút giây thư giãn mà Liêm muốn bỏ lại thành phố tất cả những bộn bề của công việc. Anh thích nhất là treo mình tòn teng trreen chiếc võng dưới tàng cây Sê-ri ngoài sân, khoan khoái đón nhận những làn gió mát trong và mùi hương dịu ngọt từ những chậu hoa quế trong vườn. Nhiều bài thơ đã được ra đời trên chiếc võng dưới tàng lá cây Sê-ri mát mẻ này. Liêm thích sống yên ả nơi đây nhưng vì công việc, anh phải đành rời xa "Chùm khế ngọt" của mình để lăn thân vào nơi phồn hoa đô hội đầy những dối gian cạm bẫy.

Suốt ngày hôm đó, tuy bên ngoài Liêm vẫn bình thường nhưng trong lòng anh không lúc nào quên được hình ảnh tội nghiệp của bóng ma người con gái không đầu, mà dường nhue là giữa anh và cô gái bất hạnh có một mối dây liên hệ nào hay sao ấy!

Đêm thứ 2 là đêm cuối cùng ở đây, sáng ngày hôm sau Liêm phải lên xe về Sài Gòn làm việc. Tuy anh cũng có thể chạy xe về đây nhưng anh thích ngồi trên chiếc xe thân quen ấy hơn vì nó thoải mái. Thường thì buổi sáng tám giờ là xe chạy ngang qua chỗ rẽ vào đường về nhà Liêm trên quốc lộ, vì thế mà anh mới dặn xe ngày mốt nhớ đón anh về. Và lần nào về thăm ngoại và mẹ thì y như rằng Liêm "Ăn gian" thêm một buổi làm việc ở tòa soanjm vì thế anh mới tranh thủ viết bài gửi mail cho xong mới lên đường về quê.

Đêm nay Đức Liêm không đi ngủ sớm mà còn ngồi uống cà phê chuyện trò với thằng bạn trên bộ bàn ghế ngoài sân. Quậy tách cà phê cho tan đường, Liêm đẩy sang phía bạn:

- Nè mầy Lân, uống đi! Xem tao pha có ngon không. Chừng nào mầy cưới Thảo nhớ gọi điện tao về nghen. Quên thì mất phần ráng chịu đó.

Lân cười hiền:

- Mầy nói nghe mắc cười. Tụi mình giống như anh em ruột một nhà rồi. Quên sao được mà quên. Tao mà quên thì làm sao sống nổi với bà Thảo chứ.

Liêm phì cười:

- Ê thằng khỉ gió! Chưa chi đã kêu con người ta bằng bà rồi. Nghe già quá vậy cha nội.

- Ừ kêu lần vậy là vừa. Ê! Mầy nhớ hồi bọn mình còn nhỏ xíu không? Thảo là đữa mè nheo nhất, động một chút là khóc.

- Như vậy mai mốt mới mệt.

- Ê không có à nghen! Bây giờ người năn nỉ không phải là tao mà là ẻm đó.

- Trời! Chảnh thấy sợ. Thôi, uống cà phê đi! Nguôị hết trơn rồi kìa.

Đức Liêm đưa mắt nhìn đám bông bụp ngoài hàng rào, màu đỏ của nó ẩn hiện trong ánh sáng của vầng trăng mười sáu tròn đầy. Đức Liêm mỉm cười... hình ảnh một đám con nít chơi trò đám cưới thật dễ thương chợt ùa về... Ngày đó Đức Liêm làm phù rể phải đi háu cả chục đóa bông bụp đỏ tươi mà người ta còn gọi là bông lồng đèn, rồi mang về kết lại thành một chùm cho chú rể đi hỏi cưới cô dâu. Lân khi đó đáng vai chú rể, còn Thảo thì làm cô dâu e ấp nhận hoa từ tay chú rể. Bộ diệu của cô dâu hồi ấy làm bộ lúng túng thấy mắc cười quá... cả bọn con trai hùa vào nhau cười khiến Thảo đỏ cả mặt y như cô dâu thiệt đang mắc cỡ. Gần hai chục năm qua rồi, ai ngờ hôm nay tụi nó chuản bị cưới thật. Đức Liêm cười hỏi Lân:

- Ê Lân! Mầy nhớ mấy cái bông lồng đèn kia không?

Tự nhiên nghe thằng bạn hỏi bất ngờ quá, Lân tròn mắt:

- Cái thằng này, đang ngồi uống cà phê tự nhiên hỏi một câu trớt quớt, trả lời được mới lạ!

Liêm lại cười:

- Mầy mới ngộ ak nghen! Tao hỏi là có ý nghĩa lắm chứsao lại trơt quớt được? Không rảnh hỏi chuyện trớt quớt đâu mầy.

- Ê, mầy làm tao nhức đầu quá! Nói đại tao nghe đi! Bông lồng đèn có gì mà nhớ.

- Thằng này vô tâm ghê, vậy cũng bày đặt chuẩn bị làm chú rể. Ê! Chừng nào cưới Thảo mầy đừng có bắt tao đi kiếm hái bông lồng đèn về làm quà cho cô dâu nghen...

Câu nói đùa của Liêm khiến Lân nhíu mày ngập ngừng, rồi... như chợt nhớ ra, Lân phát vào vai Liêm một cái:

- Ah... Nhớ rồi thằng ông nội! Mày chuẩn bị tinh thần đi! Kỳ này tao không nhờ mầy hái một chục mà là một tỉ cái vì... bầy giờ là thiệt chứ không có giả bộ nữa à nghen.

- Ừ, mày dám cài lại thứ đó không? Mầy dám thì tao cũng ráng hy sinh cái thân già này kiếm đủ cho mầy liền. Bất qus quậy nát cái tỉnh này là đủ chớ gì!

Lân cười ha hả chọc bạn:

- Ê, thằng này méo mó nghề nghiệp hổi nào mà nói nghe hay quá vậy?...

Và họ cùng cười vui bên nhau thật thoải mái.

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn