Gia Tộc Ma Cà Rồng Tập 3: Hé lộ

Đỗ Thị Đào dịch

Cách thử nghiệm lòng can đảm tốt nhất là dám đấu tranh bằng tất cả trái tim
Robert G. Ingersoll
Nếu bạn là ma cà rồng thì có thể tôi sẽ không bao giờ được thấy ánh sáng
Concrete Blonde, “Bloodletting”
Lúc này chiến tranh đang nổ ra trên thiên đường
Michael cùng các thiên thần đang chiến đấu chống lại rồng
Rồng đang đánh nhau với các thiên thần
nhưng họ đã bị đánh bại và rồi không còn nơi nào cho họ trên thiên đường…
“Hãy than khóc đi hỡi anh em, hỡi biển cả và mặt đất,
Vì quỷ dữ sẽ tìm tới anh em trong cuồng lọan tột cùng,
Vì nó biết mình không còn nhiều thời gian!
Sách Khải Hòan 12:7-12


TRẬN CHIẾN CCORCOVADO
Cô ngước nhìn lên và thấy Lawrence đang kẹt trong trận chiến khủng khiếp với kẻ thù. Thanh gươm của ông đã rơi xuống đất. phía trên ông, lờ mờ ánh sáng trắng của một cái gì đó rất sáng. Sáng đến nỗi làm ta lóa mắt. Giống như nhìn lên mặt trời vậy. Đó là người mang tới ánh sáng, là Sao Mai.
Máu cô như đông cứng lại.
Schuyler! - Giọng Oliver lạc cả đi - Giết nó đi!
Schuyler nâng thanh kiếm của mẹ lên, thanh kiếm vụt sáng trong ánh trăng, cán kiếm dài, xanh xám và lạnh lẽo. Cô nâng kiếm lên theo hướng của kẻ thù. Chạy hết tốc lực rồi lao vũ khí vào tim nó.
Nhưng rồi lưỡi kiếm trượt đi.


BẢN GHI ÂM LƯU TRỮ:
Kho lưu giữ lịch sử
TÀI LIỆU ĐÃ ĐƯỢC PHÂN LỌAI
Bản báo cáo của Venator filed 1/5
“Tiếng xì xào rồi tiếng click”
Tôi đã rà sóat các vị trí ở khu tiêu điểm và sẽ bắt đầu điều tra cái chết bất ngờ của Augusta Caronđolet. Nạn nhân được tìm thấy bị cạn kiệt máu tại hộp đêm The Bank ở New York. Những người có mặt trong khu vực xảy ra án mạng dưới đây cần đặc biệt quan tâm:
Schuyler Van Alen: Máu lai. Cha là người thường, không có gì đặc biệt. Mẹ là Allegra Van Alen (hay còn gọi là Gabrielle), mười lăm tuổi.
Bliss Llewellyn: Con gái của thượng nghị sĩ Forsyth Llewellyn, giấy khai sinh không cho biết tên mẹ (không biết có đúng không), mười lăm tuổi.
Mađeleine Force: Con gái của Charles Force (hay còn gọi là Michael) và Trinity Burđen Force, mười sáu tuổi. Anh sinh đôi là Benjamin Force cũng có mặt tại hiệnt rường vào đêm mùng 9 tháng 12, nhưng đã lọai ra khỏi danh sách diện bị tình nghi vì đã có bằng chứng ngọai phạm. Đây là một tình huống CỰC KÌ TẾ NHỊ vì đối tượng tình nghi này là con gái của Regis1 đương thời. Không được để lộ danh sách đối tượng tình nghi này cho Regis biết cho tới khi mọi thứ được hòan tất.
Đối tượng tình nghi nhất là Dylan Ward - vẫn còn là một bí ẩn lớn, đã mất tích.

1Regis: người đứng đầu hội kín của máu xanh

CHƯƠNG 1

Một buổi sáng sớm lạnh lẽo ảm đạm cuối tháng ba, Schuyler Van Alen đang nhốt mình trong những cánh cửa kính của trường Duchesne. Cô cảm thấy nhẹ cả người khi bước vào hành lang hình nòng súng cao vút được treo đầy những bức chân dung người đã sáng lập ra ngôi trường do John Singer Sargent1 vẽ. Cô trùm mũ chiếc áo paca, được tô điểm bằng lông vũ lên mái tóc dày và đen. Cô thích sự vô danh hơn là mấy kiểu chào hỏi phải phép của những học sinh khác trong trường.
Thật khác thường khi nghĩ về ngôi trường này như một nơi ẩn náu an tòan, nơi để trốn tar1nh hay nơi cô luôn mong đến. Lâu nay, Duchesne với những sàn nhà làm bằng đá cẩm tạhch sạch bóng, nhìn bao quát ra Công viên Trung tâm, không hơn gì một nơi tra tấn. Cô thấy khiếp sợ mỗi khi bước trên chiếc cầu thang lớn, cảm thấy thật khốn khổ trong những phòng học được sưởi lúc lạnh quá lúc lại nóng quá. Thậm chí cô còn thấy khổ sở với cái nền nhà lát đá mài của nhà ăn.
Ở trường, Schuyler thường cảm thấy mình xấu xí và vô hình, mặc dù đôi mắt xanh sâu thẳm của cô rất dễ nhầm với vẻ mỏng manh của búp bê Dresden. Trong suốt cuộc đời mình, những cô bạn chuyên đi giày siêu cao gót cùng lớp luôn cư xữ với cô như thể cô là một kẻ kì quái, một thứ bỏ đi – không nên động vào. Thậm chí ngay cả khi gia đình cô là một trong những dòng họ danh tiếng trong lịch sử thành phố này thì qua thời gian nó cũng đã đổi khác. Gia đình Van Alen, từng là một gia tộc danh giá và đáng tự hào, đã dần dần lụi tan qua các thế kỉ, và thực tế bây giờ thì những điều về gia tộc này chỉ còn là dĩ vãng. Nó đang dần biến mất và Schuyler là một trong những người cuối cùng.
Có lúc, Schuyler đã hy vọng sự trở về của ông ngọai sau chuyến đày ải sẽ thay đổi điều đó, rằng sự có mặt của Lawrence trong cuộc sống của cô nghĩa là cô sẽ không còn cô đơn nữa. Nhưng những hy vọng này đã vỡ tan khi Charles Force đưa cô đi khỏi ngôi nhà đá cũ kĩ trên con đường lớn Riverside, ngôi nhà duy nhất cô từng biết.
- Là cậu tự ra khỏi chỗ này hay tôi phải làm gì đó hả?
Schuyler giật mình. Cô mải nghĩ linh tinh mà quên mất nãy giờ mình đang đứng ngơ ngác trước cái tủ khóa chặt của cô và một người đang đứng phía sau. Những tiếng hcuông báo hiệu một ngày mới bắt đầu vang lên. Đứng ngay sau cô là Mimi Force, người bạn cùng nhà mới.
Không cần biết lúc ở trường Schuyler cảm giác lạc lõng thế nào, nhưng chắc chắn là không gì có thể so sánh nổi sự lạnh lẽo giống như Bắc cực mà cô phải trải qua thường ngày ở ngôi nhà uy nghi lộng lẫy của gia đình Force trong thành phố, phía bên kia bảo tàng Metropolitan. Ở Duchnese, cô không phải nghe Mimi làu bàu mỗi giây trong ngày hay ít nhất vài tiếng một lần. Không có gì đáng ngạc nhiên khi gần đây cô thấy Duchnese sao mà gần gũi thế.
Mặc dù Lawrence Van Alen giờ đây đã là Regis người đứng đầu Máu Xanh, nhưng ông vẫn bất lực trong việc ngăn chặn quá trình nhận con nuôi. Bộ luật của ma cà rồng có quy định rất nghiêm ngặt về việc gắn bó giữa họ và người thường, để đảm bảo an tòan cho Máu Xanh khỏi sự dòm ngó không mong muốn. Trong bản di chúc cuối cùng của mình, bà Schuyler đã tuyên bố cô là một trẻ vị thành niên được giải phóng, nhưng những luật sư cùa Charles Force đã đưa vấn đề đó ra tranh luận ở phiên tòa của Máu Đỏ. Tòa án đã công nhận Charles là người nắm quyền hành và giành được quyền nuôi Schuyler.
- Sao? – Mimi vẫn đứng đợi.
- À ừ, mình xin lỗi – Schuyler nói, cô chộp lấy cuốn sách giáo khoa và bước sang một bên.
- Xin lỗi là phải rồi – Mimi nheo đôi mắt màu xanh ngọc bích, nhìn Schuyler một cách khinh bỉ. Đó cũng là cái nhìn cô ta ném cho Schuyler qua bàn ăn vào tối qua, và cũng là cái nhìn khi họ tình cờ chạm mặt nhau ở hành lang sáng hôm đó. Cái nhìn ám chỉ: “Mày đang làm cái quái gì ở đây thế hả? Mày không có quyền tồn tại.”
- Tôi đã làm gì cậu nào? – Schuyler nói lí nhí rồi xếp cuốn sách vào cái túi bằng vải bạt đã sờn rách của mình.
- Cậu đã cứu sống cô ta đấy.
Bliss Lewellyn, cô gái Texan, cũng là người đã từng là tùy tùng của Mimi cũng nhìn lại. Hai má Bliss đỏ ửng lên như mái tóc của cô.
Bliss đã từng là cái bóng của Mimi và đã từng thấy hạnh phúc khi được tuân theo những chỉ thị của cô ta. Nhưng sự tin tưởng giữa hai người bạn cũ đã vỡ vụn từ cuộc tấn công lần trước của Máu Bạc – khi Mimi bị phát giác là một kẻ đầy âm mưu nhưng kém hiệu quả. Mimi súyt nữa đã bị hiêu sống nếu như không có sự trợ giúp từ Schuyler tại cuộc thử máu.
- Cô ta không hề cứu sống tôi. Cô ta chỉ nói ra sự thật mà htôi. Cuộc sống của tôi chẳng khi nào phải gặp nguy hiểm cả - Mimi vừa đáp vừa chải lại mái tóc mượt mà của mình bằng chiếc lược bạc.
- Đừng để ý đến cô ta làm gì! – Bliss nói với Schuyler.
Schuyler cười, cảm thấy dũng cảm hơn khi giờ đây cô đã có người hậu thuẫn.
Cũng hơi khó đấy. Giống như kiểu phải giả vờ việc trái đất đang dần ấm lên là không hề có ấy – Schuyler nói, dù biết thế nào mmình cũn phải trả giá cho lời nhận xét vừa rồi. Thế nào cũng có những viên sỏi trong ngũ cốc bữa sáng hay hắc ín trên chăn đệm của mình. Hoặc giống như việc khó chịu gần đây nhất là những tài sản ít ỏi của cô bị biến mất một cách đột ngột. Vừa mới đây cô đã bị mất chiếc mề đay của mẹ, đôi găng tay da và một bản copy cuốn The Trial của Kafka đã quăn mép mà cô rất thích, có khắc tên trên trang đầu tiên với hai chữ cái “J.F”
Schuyler sẽ là người đầu tiên thừa nhận căn phòng ngủ dành cho khách thứ hai trong khu biệt thự của gia đình Force (phòng đầu tiên là để cho các vị chức sắc ghé thăm) không đến nỗi quá tệ. Phòng của cô được trang trí rất lộng lẫy với đầy đủ những thứ mà một cô gái muốn: chiếc giường khung kiểu công chúa với chiếc chăn lông vịt rất êm, những tủ chật quần áo của những nhà thiết kế riêng, một trung tâm giải trí cao cấp, hàng tá đồ chơi cho phái đẹp, một chú chó bảo vệ và một cái Macbook Ria mới, nhẹ như tơ hồng. Nhưng nếu nhà mới của cô đầy đủ tiện nghi vật chất bao nhiêu thì nó lại thiếu đi vẻ đẹp đầy mê hoặc so với ngôi nhà đá cổ lỗ mà cô từng ở.
Cô thấy rất nhớ căn phòng cũ của mình với bức tường màu vàng mà cô gọi là Sương Núi và chiếc bàn ọp ẹp. Cô nhớ cái phòng khách đầy bụi bẩn bao phủ. Cô nhớ Haitie và Julius - những ngườii đã sống với gia đình cô từ khi cô còn là đứa trẻ. Và tất nhiên, cô cũng rất nhớ ông mình. Nhưng trên tất cả, cô nhớ sự tự do.
- Cậu ổn chứ? – Bliss thúc vào khuỷu tay cô và hỏi. Schuylet trở về từ Vernice với một địa chỉ mới và một đồng minh không báo trước. Nếu như trước đây cô và Bliss vẫn luônt hân thiện, thì bây giờ họ gần như không thể tách rời.
- Oao! Mình cũng thấy quen rồi. Mình còn có thể chiến đấu với cô ta một trận trong lồng ấy chứ - Schuyler mỉm cười. Được nhìn thấy Bliss ở trường là một hạnh phúc nhỏ nhoi mà Duchenes ưu ái dành cho cô.
Schuyler đi cầu thang cuốn phía sau, theo dòng người đổ xô về cùng một hướng, và khi tầm mắt được thông thóang, cô mơ hồ nhận thấy có gì đó đặc biệt phía trước. Đúng là Jack rồi. Cô không cần nhìn cũng biết anh ấy đang ở giữa đám học sinh đối diện. Cô luôn luôn có thể cảm thấy anh ấy, như thể dây thần kinh của cô là bộ máy cảm nhận có ăng ten điều chỉnh rất chính xác mỗi khi anh đến gần vậy. Cũng có thể đó là do con ma cà rồng trong cô, đã làm cho cô có khả năng biết được khi nào thì một người khác đang đến gần, hoặc cũng có thể sức mạnh khác biệt của cô chẳng có ý nghĩa gì ở đây cả.
Đó là Jack.
Ánh mắt anh tập trung nhìn thẳng phía trước, nhưt hể anh không hề thấy cô, chưa bao giờ biết cô vậy. Mái tóc vàng óng ánh của anh, cũng giống như tóc em gái được chải mượt về sau cái trán cao. Không giống những nah con trai khác xung quanh – ăn mặc luộm thuộm, lôi thôi, anh bảnh bao trong chiếc ảo nỉ ngắn và một chiếc cà vạt. Anh đẹp trai đến mức khiến Schuyler cảm thấy nghẹt thở. Nhưng cũng giống như căn nàh trên phố kia - nơi Schuyler không thể nào gọi nhó là nhà – Jack không thèm để ý đến cô.
Cô lén liếc nhìn Jack thêm một cái rồi vội vã đi lên cầu thang. Lớp học vừa bắt đầu khi cô bước vào. Schuyler đã cố gắng giấu mình hết mức có thể khi đi vào lớp và cũng khác với thói quen cũ là đi thẳng đến chỗ ngồi phía cuối cạnh cửa sổ nơi Oliver Hazard-Perry cũng đã ngồi đó, và đang nằm ngả ngón trên cuốn vở ghi chép của cậu.
Schuyler đến ngồi cạnh bộ tỏa nhiệt đang phát ra những tiếng kêu rền rền, mà không hề chào người bạn thân nhất của mình.
Charles Force đã nói rõ ràng: bây giờ cô đang sống hcung một mái nhà với ông ta, nên cô phải tuân theo những luật lệ của ông ta. Điều đầu tiên là Schuyler bị cấm gặp ông ngọai. Sự thù óan giữa Charles và Lawrence càng trở nên sâu đậm hơn, không chỉ bởi vì Lawrence vừa mới thay thế vị trí của Charles trong Hội Kín.
- Tôi không muốn ông ta làm mụ mị đầu óc cô bởi những lời nói dối – Charles bảo cô – Ông ta có thể thống trị Tổ Chức, nhưng ông ta không có quyền lực trong nhà tôi. Nếu cô không tuân lệnh tôi, cô sẽ phải hối hận.
Điều lệ thứ hai khi sống trong gia đình Force là cô bị ngăn cấm giao thiệp với Oliver. Charles đã sôi máu khi phát hiện ra Scuyler đã biến Oliver thành một Conduit - một Huyết Linh, liên kết giữa cô và người thường.
- Trước tiên, cháu còn quá trẻ. Thứ hai, đó là một lời nguyền - một sự ghê tởm. Conduit chỉ là những kẻ phục tùng. Chúng không… không thể đáp ứng những yêu cầu về sự gần gũi, thân mật. Cháu phải giao thiệp với một người mới ngay lập tức và cắt đứt mọi quan hệ với cậu ta.
Nếu bị ép quá thì chắc Schuyler cũng sẽ miễn cưỡng thừa nhận Charles có thể đã đúng. Oliver là người bạn thân nhất của cô, và cô đã coi cậu ấy như của riêng mình, cô cũng đã hòa máu của cậu ấy vào trong máu mình rồi phải gánh hậu quả vì những hành động đó. Thỉnh thỏang cô cũng ước họ có thể trở về cuộc sống trước đây, truớc khi mọi thứ trở nên quá phức tạp như thế này.
Schuyler không biết tại sao Charles lại quan tâm đến người mà cô thân mật như thế, bởi vì gia đình nhà Force đã mất đi thói quen lỗi thời của việc giữ những Conduit con người trong nhà. Nhưng cô thì tuân theo từng từ một trong luật. Ai cũng có thể nhìn thấy, cô hòan tòan không liên lạc gì với Lawrence, và đã kiềm chế những Nụ Hôn Thần Thánh với Oliver.
Nhưng có một số nơi những luật lệ sẽ không được thi hành – nơi Charles không có quyền lực – nơi Schuyler có thể được tự do.
Đó chính là nơi ta có thể chôn giấu những bí mật.
1 John Singer Sargent là một họa sĩ vẽ chân dung nổi tiếng người Mỹ (1856-1925)
2 Áo paca- một lọai áo da có mũ trùm đầu của người Eskimo

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn