Lâu đài ma quỉ

Một Vài Ngày Trước Đó.

Một chiếc Limousine màu đen từ từ đỗ lại trước cửa một căn nhà xây bằng đá theo kiểu rất cổ xưa nhưng vừa bẩn thỉu vừa sập sệ. Cửa xe bật mở, một người phụ nữ trùm khăn đen kín mít dắt theo một cậu bé gầy gò khoảng năm tuổi bước ra. Người phụ nữ cúi đầu vào nói nhỏ với lái xe.

- Đợi tôi ở đây!

Rồi bà lẳng lặng dắt cậu bé đi thẳng về phía cửa căn nhà. Cánh cửa bật mở, một cô gái thò đầu ra. Người phụ nữ nói nhỏ gì đó rồi đi vào theo cô gái Cánh cửa đóng lại ngay lập tức.

Cô gái chăm chú nhìn cậu bé rồi nhỏ nhẹ nói với người phụ nữ:

- Bà có thể cởi khăn ra được rồi. Ở đây không có ai đâu ạ.

Người phụ nữ lưỡng lự một chút rồi tháo chiếc khăn đưa cho cô gái. Cô thoáng tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy vẻ mặt quen thuộc xuất hiện sau chiếc khăn, nhưng rồi cô bình tĩnh lại ngay:

- Xin bà đi đến cuối hành lang, căn phòng bên trái. Người ấy đang đợi bà ở đó.

Người phụ nữ gật đầu đi thẳng. Cô gái vừa choàng chiếc khăn lên cái giá gần đấy vừa tự lẩm nhẩm:

- Phu nhân Kea à, lạ thật, bà ấy làm gì ở đây nhỉ. Mà thôi, đây đâu phải là việc của mình. Trong hợp đồng đã ghi rõ là mình không được hé răng về bất cứ điều gì cơ mà. Dù sao số tiền đó cũng đáng để cho mình giữ im lặng.

...

Kea nắm chặt tay con trai mình đi về cuối dãy hành lang. Không gian xung quanh tối om lạnh lẽo làm nàng cảm thấy rùng mình khi gõ nhẹ tay lên cánh cửa phòng cuối cùng. Một tiếng nói âm u vang lên:

- Vào đi cửa không khoá.

Nàng đẩy cửa bước vào. Căn phòng tối mờ ẩm thấp như một căn hầm mộ, rêu phủ xám xịt trong từng khe tường, kẽ đá. Cuối phòng là một cái bàn trang trí như một cái điện thờ. Phía sau bàn, một người phụ nữ trùm khăn kín mít chỉ để hở ra đôi mắt với đôi tròng màu xám bạc, u uẩn. Một giọng nói âm u như vong lên từ địa ngục:

- Lại gần đây

Kea sợ sệt dắt tay Pat lại gần. Câu bé níu chặt lấy tay me, tỏ ý trì hoãn không muốn đi về phía đó. Khuôn mặt xanh xao gầy gò, hai mắt sâu hoắm, hai cánh tay nhở bé gầy giơ xương, Không ai nghỉ đây là một người đang sống chứ đừng nói là một cậu bé l5 tuổi.

Giọng nói ma quỷ lại vang lên đầy đe dọa:

- Lai gần đây mau lên.

Như có một sức mạnh vô hình điều khiển, Pat buông tay mẹ ra, từ từ đi về phía điện thờ, đôi mắt vô hồn, dáng người vật vờ, tựa như cậu đang lướt phiêu phiêu trên sàn nhà chứ không phải đang đi nữa. Kea lâp cập đi theo con trai, nàng thầm nguyền rủa Kitanai vì đã chỉ cho nàng đến cái nơi khủng khiếp này. Chỉ vì cô ta dám chắc mụ sẽ tìm ra nguyên nhân căn bệnh của Pat, nên nàng cũng đành. Dù sao thì nàng đã đưa con trai đi khám tất cả các bệnh viện nổi tiếng nhất trên thế giới rồi, nhưng chỉ có một kết luận duy nhất: suy nhược cơ thể. Chẳng ai tìm ra nổi nguyên nhân nào đã khiến cậu bé trở nên như thế, vì vậy nàng đành nghe theo gợi ý của cô tớ gái mới tới làm việc khoảng hai tháng trước. Theo cô ta thì bà Digan này rất tài giỏi, đa chữa được nhiều căn bệnh mà y học hiện đại đều đã bó tay.

Nhưng ghê rơn quá. Nàng lấy làm tiếc là đà không dẫn theo Lucifer mà để cậu ở ngoài xe. Dù sao có cậu ta ở đây cũng đỡ sợ hơn. Nhưng nàng e căn bệnh cửa Pat là một loại bệnh đặc biệt, mà như thế thì càng ít người biết càng tốt, dòng họ Oil dù sao cũng là một tiêu điểm cho khá nhiều người nhòm ngó từ trước đến nay, càng hạn chế được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

Một cánh tay thò ra từ trong đống vải lùng nhùng. Bà ta kéo Pat lại gần, nhìn rất chăm chú. Keo có cảm giác như mụ ta sắp nuốt chửng cậu bé đến nơi. Đột ngột, mụ chiếu tia mắt sáng quắc về phía nàng. Đôi mắt màu xám bạc đảo sùng sục nhìn từ trên xuống duới, rồi mụ túm lấy cánh tay cô kéo lại gần Pat. Kea hơi trì lại một chút rồi ngoan ngoãn đứng yên. Mụ vén tay áo nàng lên, rất nhanh gọn, không biết lôi đâu ra một con dao, nhanh như chớp rạch một đường dài. Một dòng máu đỏ tươi băn phụt ra. Kea kinh hãi định hét lên, nhưng toàn thân nàng cứng đơ không thể củ động được. Mụ kéo cánh tay đầm đìa máu của nàng ra trước mặt Pat, ánh mắt vô hồn của cậu bé chợt sáng rực lên, rồi cậu chụp lấy tay mẹ mút chùn chụt như người ta uống nước ngọt hay một loại nào khác, ngon lành, thỏa thê. Hồi lâu, cậu ngẩng mặt lên, hai mép dính đầy những vệt máu tươi lấm lem, nhung sắc mặt cậu đã trở nên hồng hào hơn bao giờ hết, vẻ hồng hào mà bao năm qua nàng chưa bao giờ thấy xuất hiện trên mặt con trai mình.

Người phụ nữ digan vẫy nhẹ tay, một chất bột gì đó bay về phía Pat, cậu từ từ ngã lăn ra đất, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều say ngủ. Mụ ta đưa cho Kea một chiếc khăn lụa màu đen, nàng vội vàng buộc lấy vết thương. Có lẽ mất máu quá nhiều làm nàng cảm thấy choáng váng, hoặc giả do những gì vừa xảy ra mà nàng được chứng kiến, nàng ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh. Hồi lâu nàng mới cất tiếng lên được.

- Vậy là sao. Cái gì vừa xảy ra vậy. Con tôi đã mắc bênh gì thế?

Giọng nói âm u lại vang lên:

- Như bà đã thấy đấy, đây là một loai bênh khá phổ biến ở Châu Âu vào những thế kỷ trước: bênh Ma cà rồng.

Ba tiếng "Ma cà rồng" vừa lọt vào tai Kea đã đứng bật dậy, tuy nhiên, nàng lại ngã ngồi xuống ghế:

- Bà nói bệnh gì, tôi nghe không rõ. "Ma cà rồng" là sao. Bà liệu có nhầm không. - Nàng lắc đầu lia lịa - Không thể nào đâu, con trai tôi sao có thể mắc căn bệnh khủng khiếp đó được chứ.

Người phụ nữ di gan gần như mỉm cười dưới chiếc khăn choàng, có thể nhận thấy điều đó qua những tia sáng giễu cợt trong đôi mắt màu xám bạc:

Tôi biết là bà không tin, nhưng cậu bé có đủ tất cả các triệu chứng của căn bệnh này: thèm máu, sợ ánh sáng, da xanh nhợt nhạt. Liệu trong gia đình bà đã tùng có ai có tiền sử về căn bệnh này chưa. Tôi cho rằng cậu bé đã được di truyền từ tổ tiên.

Kea lắp bắp:

- Không, không có ai cả. Gia đình tôi từ đời cụ tổ đến nay không hề có ai mắc bất kỳ căn bệnh kỳ lạ nào.

- Vậy bên phía nhà chồng bà thì sao? 5

Kea đỏ mặt giân dữ, nàng rất bất bình:

- Sao bà dám nói những lời như thế về dòng họ Oil danh giá. Bà có biết như thế là vô lễ không.

- Nhưng chắc chắn một điều, cậu bé đã mắc căn bệnh "ma cà rồng", ở một vài người khác, nó không ro rệt lắm, nhưng cậu bé thì có đủ các triệu chứng nhận biết. Không có một chút nghi ngờ gì nữa. Bà củng thấy đấy đứa bé trở nên hồng hào sau khi được uống no máu của bà. Vì bà chỉ nuôi nó bằng thức ăn bình thường nên nó mới nhỏ bé như một đứa trẻ lên năm như thế. Năm nay nó bao nhiêu tuổi rồi. Ta chắc nó phải lớn hơn rất nhiều rồi, đúng không.

Kea phản bác:

- Không đúng, kể từ lúc chồng tôi mất đi, nó mới trở nên xanh xao còi cọc như vậy. Trước đây nó cũng khỏe mạnh như bao đứa trẻ bình thường khác, có khi còn phổng phao hơn những đứa trẻ bằng tuổi ấy chứ. Chắc là do nó quá quyến luyến chồng tôi, nó đã bị sốc khi ông ấy qua đời.

Người phụ nữ Digan suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Vây thì có hai khả năng xảy ra. Khả năng thứ nhất là nó không phải bị di truyền, mà đã bị một con ma cà rồng cắn phải sau khi chồng bà chết. Còn khả năng thứ hai là chồng bà đã biết nó là ma cà rồng, nhưng đã giấu bà. Ông ấy đã lén nuôi nó bằng máu tươi. Cho đến khi ông ấy chết, không ai chăm sóc nó nữa nên nó mới gầy yếu như vậy. Nhưng tôi nghiêng về khả năng thứ hai hơn, vì khắp người cậu bé này không hề có một vết cắn nào.

Kea hơi tái mặt đi, tỏ ýk hông tin:

- Không thể nào đâu. Lẽ nào chồng tôi lại dấu tôi một việc kinh khủng như vậy. Chúng tôi đã chung sống với nhau suốt bao nhiêu năm, ông ấy không thể nào không cho tôi biết việc tày đình như thế. Trời ơi khủng khiếp quá.

Người phụ nữ Digan đưa tay chạm nhẹ vào người Kea tỏ ý an ủi:

- Với phản ứng của bà như vậy, tôi không ngạc nhiên nếu ông ấy đã giấu bà. Một điều khủng khiếp như thế quả là điều không dễ chấp nhận. Có lẽ bởi ông ấy quá yêu bà mà thôi.

 

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn