Lâu đài ma quỉ

Kitanai thở hất ra:

- Nếu bà đã muốn biết thì tôi cũng chẳng giấu bà nữa. Căn bệnh của dòng họ Oil chỉ có một phương thức giải nguyền duy nhất: đó là dùng máu của chính con cháu người con gái năm xưa làm lễ tế. Chỉ bằng cách đó số mệnh lưu truyền tù đới này sang đời khác của dòng họ Oil mới chấm dứt hoàn toàn.

- Những điều đó có liên quan gì đến tôi, - Kea buột miệng hỏi, nhưng trong bụng nàng đã đoán ra phân nửa.

- Thưa bà, rất liên quan là khác. Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, cuối cùng dòng họ Oil mới phát hiện ra hậu nhân của nguòi con gái đó. Đáng lẽ mọi việc có thể kết thúc vào mười sáu năm về trước, nhưng tiếc thay, ông Oil đã phá vỡ tất cả. Thay vì mang bà đi làm lễ tế, ông ấy đã cưới bà về làm vợ. Khi chúng tôi đến nơi thì đã quá muộn, hai người đã kết hơn mất rồi.

- Bà vẫn chưa hiểu sao. Bà chính là con cháu của người con gái đó. Không thể tiến hành lễ tế nếu người con gái ấy đã kết hôn. Vì thế chúng ta đã phải chờ đợi đến mười sáu năm nay, khi cô gái có thể làm lễ tế mới lớn lên.

-Và người đó là.... - Kea hỏi, giọng run run.

Kitanai mỉm cười:

- Chắc bà cũng đoán ra được đúng không. Đó chính là cô cháu gái mười sáu tuổi dễ thương của bà đó.

Kea kinh hoàng kêu lên:

- Là Umidol sao. Nó mới mười lăm tuổi mà. Sao lại là nó có chứ.

- Rất tiếc là đúng như vậy, thưa bà. Vào mùa thu này, nó sẽ tròn mười sáu tuổi. Là mười sáu tuổi khi nó bắt đầu được hình thành chứ không phải lúc nó được sinh ra.

- Nhưng làm sao cô biết được nó hình thành vào lúc nào. Cùng lắm cô chỉ biết lúc nó sinh ra nếu căn cứ vào hồ sơ lưu của bệnh viện chứ. Nhỡ có nhầm lẫn gì thì sao?

- Không cần kiểm tra, không bao giờ có thề nhầm lẫn được cả. Ngay đêm tân hôn của bà, định mệnh này đã chuyển giao sang một đứa bé khác. Đứa bé đó phải được thành hình đứng vào thời khắc đó. Đã có hai đứa trẻ mang dòng máu định mệnh được sinh ra nhưng một trong hai đứa đã là con trai, chính là Pat. Còn đứa bé kia chính là cháu gái bà Umidol. Hoàn toàn chính xác.

- Nếu như tôi sinh ra một đứa bé gái thì sao. Lẽ nào cô cũng...

- Đúng thế, vì dòng họ này, cho dù là con của bà, nó cũng phải được đem làm lễ tế. Không còn bất cứ cách nào cả.

Kea khè lẩm bẩm:

- Thảo nào, thảo nào ông ấy chỉ muốn tôi sinh ra một đứa con trai. Bởi ông ấy đã biết rõ điều đó.

Kitanai hơi lặng đi trong giây lát:

- Bằng... máu của mình, ông ấy đã dùng máu của mình để nuôi Pat. Bà có hiểu không: ông ấy đã cưới bà dù biết rằng điều đó là đi ngược lại với quyền lợi của dòng họ mình. Ông ấy cũng dùng chính máu mình đế nuôi con trai bà. Ông ấy, cả đời ông ấy, cả sinh mạng ông ấy đã dành cho hai mẹ con bà, và bây giờ bà lại trách mắng ông ấy, coi thường ông ấy như thế. Bản thân ông ấy cũng đâu hề muốn làm những việc đó, và ông ấy đã cố hết sức mình để có thề đem lại hạnh phúc cho hai mẹ con bà. Xin bà đừng nghĩ về ông ấy như vậy nữa.

Kea thẫn thờ:

- Vậy giờ tôi phải làm sao đây?

- Đơn giản thôi. Bà hãy viết thư mời cô bé đến nghỉ hè ở lâu đài. Những việc còn lại hãy để chúng tôi lo,bà coi như chưa biết gì hết.

Kea kinh hãi nhìn Kitanai:

- Sau đó cô sẽ làm gì con bé. Nó liệu có sao không?

- Tôi biết rồi, cô đừng dấu tôi. Sau đó cô sẽ mang con bé làm lễ tế đúng không. Cô sẽ giết chết con bé. Nó mới có mười sáu tuổi thôi mà. Không còn cách nào khác sao?

- Hoàn toàn không. Đây không chỉ là vấn để riêng của mình Pat mà còn liên quan đến cả dòng họ Oil này nữa. Hơn thế, điều này do cố tổ của nó gây ra, nó phải gánh chịu là lẽ đương nhiên. Hy sinh một con bé để cứu cả một dòng họ, bà thấy không đáng sao. Cái chết sẽ đến rất nhanh chóng, nó sẽ không phải chịu đau đớn gì đâu. Tôi sẽ cố gắng làm thật nhanh gọn. Chỉ như là một giấc ngủ dài mà thôi.

Đời người ai mà chẳng phải chết, nếu chỉ chết khi ta còn trẻ, còn đẹp, hình ảnh ấy mới sống mãi trong lòng mọi người. Bà nghĩ rằng người ta lại quan tâm đến cái chết của một bà già lụ khụ hơn hay là một cô gái trẻ trung xinh đẹp ư.

Bà có biết gì về tuổi thanh xuân vĩnh cửu không. Cái duy nhất để có điều đó là cái chết. Và cô bé sẽ sống mãi ở tưổi mười sáu.

Giọng Kea khản đặc:

-Vậy sao?

- Đúng thế. Và bà cũng đâu có sự lựa chọn nào khác đâu dù bà muốn hay không việc này vẫn phải tiến hành. Tốt nhất là bà hãy giúp chúng tôi, hãy cố gắng để con bé có mặt ở đây trước ngày sinh lần thứ mười sáu của nó.

Kea chợt lắc đầu:

- Tôi không làm được đâu. Con bé còn trẻ quá. Nó đâu có tội gì? Nó cũng đâu liên quan gì đến việc này, sao bắt nó phải gánh chịu một cái quá khứ mênh mông xa vời mà nó không hề được biết. Đây là việc của dòng họ Oil thì hãy để dòng họ Oil tự giải quyết đi, đừng lôi con bé vào nữa.

- Vậy còn con trai bà thì sao? - Kitanai nhìn Kea bằng ánh mắt sắc lạnh - Bà định để nó chết à.

Kea ômmặt khóc:

- Con trai tôi, ôi Pat của mẹ. Mẹ biết làm thế nào bây giờ?

- Bà hãy về suy nghĩ đi. Hãy chọn một trong hai: hoặc con trai bà, hoặc cháu gái bà. Tôi nghĩ bà biết bên nào quan trọng hơn chứ.

 

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn