Lâu đài ma quỉ

Kea đẩy mạnh vào chàng trai, anh ta dường như hơi lưõng lự một chút nên đã ngã ngửa ra sau. Keo nhảy xổ vào ôm lấy cô bé tóc vàng:

-Ta không cho phép. Các ngươi hãy cút đi.

Cô gái tóc nâu tiến lại gần, đôi mắt màu xám bạc nhìn thẳngvào mắt Kea:

- Xin bà hãy bình tĩnh và quay về ghế ngồi đi.

Thật kỳ lạ, như bị thôi miên, Kea bị cô gái tóc nâu nửa dìu, nửa kéo về phía chiếc ghế. Bà ta ngồi phịch xuống ghế rồi ôm mặt khóc nức lên:

- Không có cách nào khác sao. Chẳng nhẽ phải lấy máu nó mới giải được lời nguyền sao. Nó còn trẻ quá kia mà. Lẽ nào bắt nó phải chịu những điều mà nó không hay biết gì cả.

Bà ta vùng lên nhưng cô gái tóc đen đã níu chặt lại, đẩy bà ta ngồi xuống ghế. Chợt bà ta gào lên:

- Rei, cô ở đâu, tôi đã kêu cứu cô rồi, sao cô không đến. Cháu gái tôi đang gặp nguy hìểm đây. Nó sắp bi giết đây cô ở đâu mau ra đi.

Chàng trai và cô gái tóc đen nhìn nhau kinh ngạc, rồi cô gái quay sang nhìn Kea:

- Bà nói gì, Rei nào. Bà đã cầu cứu cô ta sao?

Kea cười như điên:

- Đúng thế, tôi đã gọi cho cô ấy từ lúc chiều. Chỉ một lát nữa thôi, cảnh sát sẽ đến bắt hết cả các ngươi. Các ngươi sẽ không ai thoát được đâu?

Rei hơi giật mình. Như vậy thì cô phải xuất hiện rồi. Trong lúc đó, ở phía dưới cô gái tóc nâu nắm lấy tay Kea lắc mạnh:

Bà điên à, bà định để cho cả thế giới biết câu chuyện này hay sao. Bà đã nói những gì rồi.

- Tất cả, cả chuyện các ngươi là những con quái vật chuyên hút máu người. Các người sẽ bị trừng phạt vì đã làm những chuyện này.

Cô gái tóc đen quay sangchàng trai:

- Vậy thì phải làm nhanh lên, nếu không có kẻ đến cản trở thì phiền lắm. Ngài Oil sẽ không hài lòng đâu.

Chàng trai đưa mắt nhìn quanh rồi trấn an cô gái:

- Đừng lo, không ai tìm được nơi đây đâu. Trù chúng ta ra... Phải đúng giờ mới hiệu nghiệm chứ. Chỉ còn năm phút nữa thôi mà.

"Chỉ còn năm phút nữa thôi" Cô bé, bị giết, những con quáì vật hút máu người, những cụm từ rời rạc vang lên trong đầu Rei. Tuy chưa hiểu gì lắm, nhưng cô có thể nhận ra đây là một thứ gì đó rất khủng khiếp, và cô bé nằm kia đang gặp nguy hiểm. Nhưng làm thế nào để xuống đó bây giờ. Rei đưa mắt nhìn xung quanh. Căn phòng này hoàn toàn kín mít, và lối ra vào duy nhất là lối cô vừa lên. Nhưng làm thế nào để xuống đó bây giờ. Rei nhìn quanh. Trong này có một cái ghế lớn tuy cũ nhưng còn rất đẹp. Chắc chắn ngày xưa chủ nhân của ngôi nhà này đã ngồi đây để nhìn những gì đang xảy ra ở dưới kia.

Nhưng cô không muốn nhìn. Cô muốn xuống đó, và cô phải xuống đó. Rei bặm môi nhấc chiếc ghế lên. Cô ném mạnh chiếc ghế vào ô cửa kính Một tiếng xoảng vang lên chát chúa, Chiếc ghế rơi bịch xuống đất. Cả bốn bóng người cùng ngước nhìn lên. Rei đứng sừng sững trên đó, tay giơ cao súng:

- Tất cả đứng im, không được động đậy, nếu không tôi sẽ bắn ngay.

Cô thầm ước lượng khoảng cách giữa ô cửa và sàn nhà, khá cao, phải đén năm mét chứ không ít hơn. Nhưng không còn cách nào khác, cô nhắm mắt nhảy vụt xuống. Có tiếng hét, rối cô ngã nhào vào một cái gì đó rất mềm mại. Rei mở choàng mắt ra. Cô đang nằm trong một vòng tay vừa mạnh mẽ vừa ấm áp, chính chàng trai tóc đen đã thới kịp đỡ lấy cô. Rei đúng bật dậy, lùi vội lại. Cô gái tóc đen buông Kea ra, chạy lai gần chàng trai:

- Anh điên à, Lucifer. Có sao không.

Chàng trai đẩy cô gái ra, từ từ đứng dậy. Những mảnh kính vỡ cắm chi chít trên cánh tay để trần. Máu chảy loang theo những vết cắt len lỏi giữa những mảnh thủy tinh nhỏ tong tong xuống sàn. Không chút nào để ý đến cánh tay mình,chàng vẫn mỉm cười nhìn Rei:

- Sao cô lại làm thế. Cô sẽ ngã gãy cổ đó. Có sao không?

"Quái vật" Rei vừa lẩm nhẩm trong đầu vừa lùi lại gần Kea. Cô vẫn giơ cao súng về phía hai người đó. Kea mừng rỡ níu lấy tay Rei:

- May quá, cô là Rei Hino phải không. Cô đã đến kịp rồi. Hãy cứu cháu gái tôi với.

Rei vừa đưa đòi mắt cảnh giác nhìn chàng trai, vừa nói với Kea:

- Bà hãy bế lấy cô bé đi ngay đi, còn tôi sẽ đoạn hậu.

Kea vội xốc lấy cô bé bước vội ra cửa. Kitanai dợm bước theo nhưng Rei đã giương súng lên:

- Đứng im đó, không tôi sẽ bắn.

Lucifer đưa tay cản Kitanai lại, nhìn Rei nói bằng một giọng rất từ tốn, đôi mắt màu xám như dán chặt vào cô:

- Cô đang làm gì đó Rei, đây đâu phải việc của cô. Hãy để yên cho chúng tôi làm việc của mình. Bỏ súng xuống đi. Ngoan nào.

Những lời nói êm như ru làm Rei thấy xôn xao, cô từ từ hạ súng xuống. Chợt có tiếng hét:

- Rei, mau ra đây, đừng nghe nó nói gì hết.

Rei giật mình choàng tỉnh. Cô giương vội súng lên rồi lùi dần ra cửa. Kea kéo tay cô ra rồi đóng chặt cửa lại. Bà ta kêu lên:

- Mau rời khỏi đây thôi.

Hai người hối hả chạy. Chợt một bóng người xuất hiện ngay trước mặt hai người, bất thình lình, trông như một bớng ma. Kea kêu lên kmh hãi.

- Lucifer, sao ngươi lại ở đây. Lam cách nào mà ngươi có thể chặn trước ta như vậy được...

Chàng trai tóc đen hơi cúi mình:

- Đây là nhà cũ của tôi mà. Còn nhiều điều mà bà chủ chưa biết lắm, chẳng hạn như lôi ra ở đâu. Có cần tôi chỉ đường không.

Kea hét lên:

- Mau tránh ra.

- Vâng, thưa bà chủ.

Anh chàng tránh sang một cách duyên dáng, không quên ném cho Rei một nụ cười rất quyến rủ. Nếu không có con dao lăm lăm trong tay thì cô đã cho rằng anh ta là một người tốt nhất rồi. Cô vừa chạy theo Kea, vùa ngoái đầu nhìn lại. Anh ta vân đang đứng đó, với nụ cười vừa quyến rũ vừa khinh mạn, tựa như hai người đang làm một việc rất vô ích vậy. Đang chạy ngon trớn, Kea chợt dừng lại đột ngột làm Rei đâm sầm vào người bà ta.

- Có chuyện gì vậy? - Rei lo lắng hỏi.

Kea không trả lời, chỉ đưa tay chỉ vê phía trước. Rei choáng người. Một bức tường sừng sững đang chắn trước mặt hai người. Thế là thế nào. Ở đây hoàn toàn không hề có đường ra. Phía đằng sau, Lucifer đang thủng thẳng tiến lại gần:

- Thế nào thưa bà chủ, có cần tôi chỉ đường thoát khác cho bà không. - Anh ta vừa mỉm cười vừa chỉ ra ngơài cửa sồ - Chỉ có lối này thôi, nhưng tôi e rằng nhảy ra ngoài đó thì chẳng còn thứ gì lành lặn đâu. Bây giờ thì trả cô bé đó cho tôỉ chứ. Đến giờ rồi.

Rei nhìn Kea lo lắng:

-Thật thế sao?

Mặt Kea tái mét, bà ta khẽ đáp bằng một giọng run run:

- Chắc thế rồi. Ngày xưa khi Olive đưa tôi lên đây, chúng tôi toàn lên bằng con đường ở trong căn phòng đó. Chắc ngoài này không có đường xuống thật rồi.

Rei đảo mắt nhìn quanh. Trên tường hoàn toàn trống trơn. Chợt cô đưa mắt nhìn vào một đường ống rất lớn chạy sát trên trần vắt từ đầu tường này sang đầu tường kia. Cái gì thế nhỉ. Có khi nào là... Lucifer vẫn tiến lại gần:

- Không có cách nào đâu, Rei. Trả cô bé đó cho tôi đi.

Rei chỉa thẳng súng về Lucifer:

- Mau đứng lai ở đó, không tôi sẽ bắn ngay.

Lueifer vẫn vừa mỉm cười vừa bước lại gần, tựa như những lời cô nói không có trọng lượng gì hết, và khẩu súng trên tay cô không khác hơn một món đồ chơi trẻ con, Rei chỉa thăng súng lên đường ống trên trần nhà, bóp cò. Một tiếng nổ đanh gọn vang lên, viên đạn cắm thẳng vao đương ống. Một cột cửa khổng lồ bỗng bùng lên từ phía đường ống, phụt thẳng xuống sàn nhà Lucifer vội lui lại hét lớn:

- Cô làm cái gì thế?

Ngọn lửa bùng lên dữ dội chắn giữa Luccifer và ba người bọn họ. Kea và Rei vội luil ra gần cửa sổ. Cô đã đoán đúng, đây là đường ống dẫn gas Ngọn lửa bắt đâu gặm nhấm đến trần nhà, cái đường ống to đùng cháy ngùn ngụt rơi uỳnh xuống sàn. Rei nhìn Kea lo lắng. Bây giờ biết làm thế nào. Ngọn lửa sẽ nuất chửng họ mất. Chợt một bóng người hiện ra trong bóng lửa đỏ rực. Kea kinh hoàng kêu lên:

- Sao ngươi qua đó được?

Lucifer từ từ bước qua, tóc bay phần phật trong bóng lửa, ánh mắt đỏ rực trông như một con quỷ. Rei rùng mình, máu trong người cô như đông đặc lại, toàn thân cô dường như cứng đơ không thể cử động được. Ánh mắt đáng sợ quá. Cô nghiến răng bóp cò liên tục. Những viên đạn cắm chính xác vào người Lucifer nhưng hắn ta chỉ khẽ khựng lại một chút rồi vẫn tiến lại gần họ, như một con quỷ nhập tràng. Kea lao ra chắn trước mắt Rei:

- Mau chạy đi, tôi se cản hắn lại.

Kea đưa Umi sang cho Rei, cô thận trong ôm lấy cô bé trong tay, lùi lại, nhìn quanh quắt. Biết chạy đi đâu bây giờ. Cô lao ra phía cửa sổ, nhìn xuống dưới. Mặt đất sâu hun hút. Cô quay đầu nhìn lại, Lucifer vẫn lừng lững tiến lại gần, ánh mắt đỏ khé như hai hòn than. Chắc chắn Kea không thể cản nổi hắn ta rỏi.

Rei rùng mình, ôm chặt lấy Umi rồi nhảy thẳng xuống phía dưới. Thà cô tan xương nát thịt còn hơn phải đối mặt với hắn. Phía sau cô có tiếng Kea hét lớn:

- Lucifer, dừng lại không được đuổi theo nó. Hãy để cho nó đi. Một dòng nước mát lạnh nhẹ nhàng đón lấy hai người. Thật may mắn là cô đa nhảy ngay xuống cái hào bên cạnh lâu đài. Rei ngoi vội lên, cô đẩy thân hình mềm nhũn của Umi lên bờ hào, thở dốc, sau đó cố gắng trườn lên theo. Phải nhanh chóng rời khỏi đây,bằng không hắn đuổi kịp thì chết. Rei bế vội Umi lên tay, chạy vụt vê phía chiếc ôtô của mình. Chợt một tiếng nổ rất lớn, rồi cả lâu đài Oil cháy bùng lên như một ngọn đuốc khổng lồ. Đúng rồi, chắc chắn lửa đã cháy lan theo đường ống dẫn gas, vậy là toàn bộ lâu đài đã phát nổ. Rei thẫn thờ nhìn lâu đài tất cả đã chìm trong biển lửa. Không ai có thể thoát khỏi nơi đó cả. Rei từ từ bấm điện thoại:

- Pan à, gọi cưu hoả nhé. Lâu đài Oil đang phát hoả rồi.

..... Sau đó tôi đưa Umi vào viện. Tôi chỉ nói rằng tôi đã cứu cô bé ra từ trong đám cháy. Tôi đã không hé răng với ai về những gì đã xảy ra đêm hôm đó, bởi nó quá hoang đường, hơn nữa tất cả đã chết hết rồi. Tôi không ngờ là Lucifer vẫn còn sống. Hắn chính là kẻ sắp kết hôn với Umi.

Rei dừng lại, đưa hai tay ôm lấy đầu. Những kí úc khủng khiếp như tràn ngập tâm hồn cô, dày vò cô, và cô không biết mình nói ra như thế này là đúng hay sai. Từ trước đến nay cô vẫn luôn hành động độc lập, nhưng trước hắn, cô cảm thấy mình quá nhỏ bé và yếu đuối. Cô phải cầu cúu sựgiúp đỡtừngười khác, đây là điều nên làm. Vì tính mạng của Umi, vì cái chết oan uổng của bao nhiêu người, cô phải làm điều đó.

- Xin ngài hay làm một điều gì đó.

Có tiếng gỏ cửa. Rei giật mình im bặt. Ngài thị trưởng nhìncô trấn an rồi nói lớn:

- Vào đi.

Cô thư ký bước vào mỉm cười với Rei rồi hướng về phía ngài thị trưởng:

- Xin lỗi vì đã làm phiền hai người, nhưng ngài có điện thoại ạ, ở phòng số hai.

- Sao không nối máy vào đây.? - Ngài thị trưởng khẽ cau mày.

- Dạ, vì tổng thống muốn nói chuyện riêng với ngài, tôi e rằng...

Ngài thị trưởng vội đúng bật dậy. Trước khi bước ra cửa ngài còn quay lại nói với Rei:

- Cô cứ ngồi đấy đợi một chút nhé. Lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện này. Cô thư ký trước khi bước vội theo còn cố ném lại cho Rei một nụ cười. Cánh cửa đóng lại nhanh chóng. Rei cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Thật kỳ lạ, sau khi kể hết ra, lòng cô bỗng nhẹ nhõm hẳn. Ngài thị trưởng vẫn chưa có thái độ rõ ràng, nhưng chắc là ông ấy đã tin cô. Ông ấy đã lắng nghe với một thái độ rất chăm chú tin tưởng chứ không có chút gì là coi thường nghi ngờ. Nhưng cũng chẳng thể đoán chắc được điều gì. Bây giờ chỉ còn cách đợi mà thôi.

Có tiếng mở cửa sau lưng cô rồi một ai đó bước vào phòng. Nhanh thế kia à, chắc ngài thị trưởng hứng thú với câu chuyện của cô lắm nên mới quay lại ngay như thế. Cô quay đầu lại, mỉm cười. Nụ cười tắt phụt giữa chừng, máu trong người cô như đông đặc, cơ thể cô tê cứng không thể cử động nổi. Bóng người sau lưng cô mỉm cười, một giọng nói rất quen thuộc vang lên nhẹ nhàng:

- Chào Rei, không ngờ được gặp lại em sớm thế này. Tôi đã mơ thấy em hàng đêm.

Rei đứng bật đậy, lắp bắp:

- Ngươi,... ngươi... ngươi chính là Lucifer....

- Thật vinh hạnh cho tôi biết bao nhiêu, không ngờ em đã biết tên tôi.

Rei lùi vào góc phòng. Cô rút súng ra:

- Mau tránh ra, không tả sẽ bắn ngay lập tức.

Ngươi nên nhớ đây là tòa thị chính, chỉ cần có một tiếng súng là bảo vệ sẽ tràn vào ngay lập tức. Ngươi đừng có làm bừa.

Lucifer vẫn tiến lại gần:

- Nghe nói em ở đây nên ta vội tới, đâu có làm bừa gì đâu. Sao lại chào đón ta bàng cái giọng lạnh lẽo như thế.

Rei bắn liền hai phát. Lucifer khẽ khựng lại rồi gục xuống. Trong một giây, Rei tưởng hắn chết nhưng cô đã nhầm, Hắn bỗng ngửng mặt lên nhìn cô, mỉm cười rồi đứng thẳng dậy. Có những tiếng leng keng vang lên, và hai viên đạn rơi hẳn xuống đất. Hắn cúi xuống nhặt hai viên đạn lên chìa về phía cô:

- Của em đây. Đừng phung phí như thế, không có ích gì đâu. Hãy lại đây với tôi nào.

Lucifer nắm lấy tay Rei. Cô cố vùng vẫy, nhưng dường như cơ thể cô đã tê liệt hẳn, và cô không có cách nào thoát khỏi cánh tay cứng như thép của hắn.

Hắn tiến lại gần cô, khuôn mặt từ từ cúi xuống sát mặt cô, cô có thể cảm thấy hơi thở hắn phả vào người cô nóng hổi. Một cảm giác run sợ trào lên trong lòng cô. Máu trong người cô như sôlilên sùng sục. Đôi môi hắn mon man nhẹ lên mắt cô, lên má cô, lên môi cô rồi tràn xuống cổ, Trí óc cô như mờ đi rồi cô không cảm thấy gì nữa. Thân thểcô nhũn ra, ngã nhào xuống đất.

 

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn