Xác chết thì thầm

Một Bức Thư Khác Thường

"Cứu với! cứu với!"

Giọng kêu the thé, kỳ lạ, đầy lo sợ.

Ba Thám tử trẻ. Hannibal lones, Peter Crentch và Bob Andy không hề chú ý đến, bởi cả 3 quen thuộc với giọng nói ấy: đó là giọng của Râu Đen, con yểng được nuôỉ để lấy hên. Y hệt như một con két, nó thích lập lại những gì nó được nghe.

Bà Mathilda Jones, thím của Hanibal, liếc nhìn lồng yểng.

- Hannibal ơi! Thím gọi. Con không nên cho con yểng của con xem nhiều phim trinh thám ở truyền hình như thế.

- Dạ, Hannibal trả lời. Thím Mathilda ơi, cánh của này để ở đâu?

- Tất nhiên là để chung với mấy cánh cửa kia. Này, các cậu ơi cật lực lên đi chứ! Còn nhiều việc lắm, mà thời gìan thì qua nhanh lắm.

Có tiếng kêu, ông phát thư đến, đặt một cọc thư vào thùng thơ.

- Chúa ơi! Khi đó thím Mathilda chợy nhớ ra...Hannibal ơi, chú Titus muốn con ra bưu điện gửi một bức thư bảo đảm, mà thím quên nói.

Thím rút ra từ túi áo một bao thư hơi bi nhăn, rồi đưa cho cháu.

- Con lấy xe đạp chạy ngay ra buu điện! - Thím ra lệnh. Tiền đây nè.

- Con đi, con chạy, con bay đây, thưa thím Mathilda, - Hannibal mập đáp Peter và Bob sẽ làm công việc thay chổ con. Hai ban ất than phiền hơi buồn đấy.

Peter và Bob phần nỗ nổi giận. Hannibal leo lên xe đạp rồi biến mất. Bà Jones cười:

- Thôi, được rồi, thím thả tự đo cho hai cháu - bà nói hai cháu cứ vào cái đống đồ linh tinh mà chơi. Mà thím cũng không biết hai cháu có thể làm gì trong đó.

Bằng một động tác, bà chỉ đống đồ phế thải che dấu xưởng sửa chữa của Hannibal và không ai biết - bộ tham mưu của nhóm điều tra.

Còn thím, bà Jones nói thím phải lo thư từ đây Thím sẽ xem ngay. Có thể có thư cho Hannibal.

Hai cậu bỏ ngay công việc không chờ thìm Mathilda nói lần thứ nhì Bà Jones cầm lấy chồng thư từ

- Không Jones nói, không có thư cho Hannibal.

Bà giả bô ra đi, nhưng hai cậu không lầm khi nhìn ánh mắt tinh nghịch của thím: thím Mathlida rất thích đùa.

- Á! Thím vừa nói vừa đúng lại, cũng có hai lá thư này gửi Ba Chàng Thám tử trẻ. Chắc là cái câu lạc bộ mới của tui bay.

Peter cầm lấy hai phơng bì, cố kiềm nỗi xúc đông, vì đây là lần đầu tiên các cậu nhận được thư Bà Jones ghé qua phòng làm việc của chồng bà, hai bạn chay thẳng về bộ tham mưu.

- Không được xem thư khi chưa tới chỗ bọn mình, - Peter nói. Công việc là công việc.

- Đồng ý - Bob nói, Từ này, mình sẽ có thể vào sổ thư từ bọn mình nhận được. Mình đã chuẩn bị sổ rồi, chỉ còn thiếu thư thôi.

Hai cậu luồn lách giữa các chồng vật tư khác nhau, và đến được xưởng củaHannibal.

Xe lán biến mất dưới một đống đồ đạc lih tinh, nên bên trong luôn luôn tối om Peter bât điện lên, ngay sau khi đóng cửa sập lại, sau đó hai cậu lấy ghế ngồi và tiến hành mở thư từ của nhóm.

- Úi chà! Peter kêu. Bức thư này của bác Alfred Hitchcock. Bọn mình bắt đầu đọc lá thư này đi.

Bob rất mừng. Ba ban đã làm quen với ông Hitchcock một cách không bình thường lắm và ông đã hứa báo ngay cho ba bạn biết khi nào ông nghe nói đến một vụ bí ẩn thích họp để 3 bạn trổ tài. Cho nên rất có thể là đúng như vậy.

Trái lại - Bob nói bọn mình phải để dành cái hay nhất cho phần cuối. Mà mình nghĩ nên chờ Babal về, rồi hẵng mở thư ra.

- Sao? "Peter phản đối. Sau cái cách đối xử của cậu ấy à. Cậu đã nghe Ba bal nói lúc nãy chưa, cậu ấy muốn bắt bọn mình làm phần công việc của câu ấy. Mà chính cậu là lưu trữ gia, chính cậu phải lo về thư từ.

Bob thấy lý lẽ có tính thuyết phục và lấy dao rọc giấy mở phông bì thứ hai.Tuy nhiên, vì đã để ý nhiều điều, Bob đề nghị.

- Trước khi đọc, bọn mình hay thử suy luận những gì có thể được. Babal đã dặn bọn mình phải tập suy luận mỗi khỉ có dịp.

- Chưa đọc thư, làm sao mà suy luân được cái gì? - Peter đa nghi hỏi.

Nhưng Bob đa cúi xuống xem xét phơng bì màu tím, thơm mù hoa đinh. Lá thư cũng màu tím và thơm phức, ngoài ra, có hinh hai con mèo trang trí ở phần trên cùng.

Hừm! Bob vừa rên vừa ấn hai ngón tay vào trán để suy nghi. Được, nghĩ ra rồi. Tác giả của bức thư này là một phụ nữ khoảng 50 tuổi. Thấp nhỏ và mập mập. Nói chuyện nhiều. Nhuộm tóc. Rất thích mèo Tốt bụng, nhưng đôi khi hoi bất cẩn. Thường hay vưi tính nhưng hiện nay đang gặp rắc rối.

Peter mở tròn mắt:

- Hả! Câu đã nhìn thấy tất cả những điều này mà không cản đọc nội dung à?

- Dễ ợt! Bob ung dung trả lời, À mình quên nói thêm là bà rất giàu có và lo làm việc từ thiện.

Peter nhíu mày cầm lấy phơng bì và bức thư dần dần nét măt Peter sáng lên.

- Hình vẽ mèo, nên bà này thích mèo - Peter phán Tem bỉ dán xiên xẹo và thậm chí hơi bị rách: chứng tỏ tính bất cẩn. Nhìn những lá thư, hàng chữ viết bắt đầu đi lên phía trên, cho thấy tính khí lạc quan; nhưng về cuối chữ lại đi xuống nên ta có thể kết luận rằng hiện bà đang bất hạnh.

- Đúng - Bob nói, Không có gì dễ hơn suy luận, khi ta cố gắng áp dụng.

- Và khi ta có một Babal để cho ta những bài học - Peter nói thêm, Bây giờ mình rất muốn biết cậu lấy đâu ra tuổi tác, vòng eo, cách nói chuyện, tài sản, việc từ thiện và tóc nhuộm của bà ấy. Nghe cậu nói y như Sherlock Holmes.

- Cậu xem này - Bob mỉm cười nói, Địa chỉ người gửi cho ta biết bà ở Santa Monica, trong một khu nhà rất đắt tiền. Mấy bà sống ở khu đó đều rất giàu có và đều lo làm việc tù thiện, bởi vì không có chuyện gì khác để làm. Mẹ mình nói vậy đấy.

- Đồng ý - Peter đáp. Nhưng còn tuổi, tóc và phần còn lai?

Giấy viết thì màu tím và thơm phức, mực viết thư màu xanh lá cây. Thường những phụ nữ có tuổi mới xài những thứ này. Nói thật với cậu, mình có một bà dì, thấp nhỏ, nói chuyện nhiều, năm mươi tuổi nhuộm tóc khá mập, tử tế dễ thương, dùng loại giấy viết y hệt như vậy. Nên mình mới nghĩ rằng bà... Bob nhìn chữ ký - rằng bà Banfry có thể giống dì Hilda của mình, về bề ngoài cũng như về tính tình.

- Giỏi quá! Peter cười và nói. Cậu đoán giỏi y như cậu suy luận. Bây giờ mình hãy đọc xem bà viết gì.

Rồi Peter bắt đầu đọc lớn tiếng:

- Gửi ba chàng thám tử trẻ.

Cô Waggoner, bạn tôi, ở Hollywood, đã kề về cuộc điều tra xuất sắc mà các câu đã tiến hành để trả cho cô ấy chứ két bị thất lạc...

Rõ ràng bà Bannfry đã nghe nói đến nhưng chiến công của Ba thám tử trẻ trong vụ con két cà lăm. Bob giựt lá thư khỏi tay Peter.

- Mình phụ trách lưu trữ - Bob tuyên bố, nên đọc thư là việc của mình, ít nhất là khi Babal vắng mặt.

Peter càu nhàu, nhưng nhượng bộ Bob đọc phần tiếp theo. Mà vụ này rất đơn giản, Bà Banfry có con mèo giống Abyssime, tên là Sphinx, mà bà rất yêu quý. Từ một tuần nay, con mèo đã bị mất tích, và cảnh sát không tìm ra được nó. Các lần thông báo trong báo chí địa phương cũng không có kết quả. Bà Banfry chỉ còn biết cầu cứu ba thám tử trẻ và ba cậu đã trả lại được con két cưng cho cô Wagoner.

Tốt lắm - Peter nói. Một con mèo mất tích. Đây có vẻ là một vụ án nhỏ hiền lành, hợp lý không có rủi ro cho bọn mình. Mình sẽ điên thoại ngay cho bà Banfry để báo bà biết là bọn mình đồng ý.

- Khoan đã!... Bob trả lời và giữ lại cánh tay của bạn đang đưa về máy điện thoại Bọn mình chưa đọc thư của bác Hitchcock.

- Đúng, Peter thừa nhận.

Bob rọc phơng bì ra, rút một lá thư viết trên loại giấy sang trọng, có khắc tên Alfred Hitchcock. Sau khi đọc lớn những từ đầu tiên, lưu trữ viên không kiềm chế nổi và im lạng đọc thật nhanh phần còn lai Khi đọc xong, nét mặt Bob vô cùng ngạc nhiên.

- Peter ơi, câu tự đọc lấy đi. Nếu không, cậu sẽ không tin.

Hết sức tò mò, Peter chụp lấy lá thư và đến lượt cậu đọc. Đọc xong, Peter xong ngước cặp mắt ngạc nhiên tột độ nhìn Bob.

- Úi chà, Peter khẽ nói. Làm sao một cái xác ướp 3000 năm tuổi lại có thể bắt đầu kể chuyện đòi mình?

 

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn