Bí Mật Ma Cà Rồng

Truyện sáng tác bởi bạn: Nguyễn Bình Nhi.

Đây là truyện do bạn tự viết nên các bạn copy nên giữ bản quyền tên tác giả.

Chương 3

Tôi rời khỏi căn biệt thư đó một biệt thư kỳ quái và mang một vẻ gì đó rất bí ẩn mà tôi nghĩa tốt nhất là tôi không nên khám phá nó, vì tôi là một người không thíck khám phá những bí mật của người khác. Tôi vẫn luôn cảm thấy có theo dõi bước chân của tôi, tôi sợ hãi bỏ chạy thật nhanh, thật nhanh và rồi tôi cũng đã đến được căn nhà quen thuộc cũng người bà yêu thương đang đợi tôi. Bà nhờ tôi mua chút đồ mà tôi đi cả buổi trời, bà khá lo lắng cho tôi bà mắng cho tôi một trận, mỗi lần bị mắng cứ như sao quả tạ đè lên đầu tôi vậy, nhân lúc bà không để ý tôi trốn lên phòng rồi đánh một trận. Tôi nằm mê màng trên chiếc giường êm ái và rồi tôi thấy mình trong một khu vườn với nhiều loài hoa, cỏ lạ, rồi đột nhiên có một đám người cầm gậy, cộc, kiếm nói chung là vũ khí chạy về phía tôi với ý muốn phải giết tôi cho bằng được, tôi rất sợ bỏ chạy thật nhanh nhưng thật lạ mỗi chân ở đây thật nặng nề giống chân tôi đeo quả tạ mấy ký vậy, chạy một đoạn khá xa tôi dừng lại. Có một mùi hương rất thơm nhưng rất là lạ nó rất thu hút tôi, mùi hương làm cơ thể tôi không còn chút sức lực nào và tôi cứ bước tới bước tới, rồi đột nhiên một tiếng xẹt đã làm tôi thức tỉnh, thì ra mùi hương đó phát ra từ một cái cây trông nó cứ như là một cây ăn thịt người ở rừng Amazo, máu của nó của túa ra như một người bị cắt vào động mạch chính ở cổ tay vậy, máu phun làm ướt cả mặt đất và văng lên cả khuôn mặt của tôi. Tôi ngửa mặt lên trời thấy một người mặt đồ trắng, kiểu đồ của những vị thần hy lạp hay mặc sáng lấp lánh giống như là có ai đó đã rắc đầy tim tuyến lên áo, tôi cánh to trắng buốt như mây trời chắc anh ta là một vị thần, một thiên sứ. Anh ta rơi từ từ như một vận động viên rơi tự do, tóc anh ta thật dài, chạm cả mặt đất tôi không nhìn rõ mặt anh ta, anh ta khẽ chạm tay vào gò má của tôi đã lắm lém nước mắt của tôi và rồi tôi cũng chạm vào gương mặt của anh ta, nhưng tôi không thể chạm vào anh ta nhưng một cảm giác không có thật như thể rằng anh ta không có thật trên thế giới này mà tồn tại như một vật thể vô hình không thể xác định được. Rồi đột nhiên anh ta tan biến mất rạng nứt như một tấm kính vỡ, tất cả đã tan biến không còn gì ngoài những rạng nứt của một tấm kính, tôi đã gào thét lên một cách không tự chủ nhưng tại sao tôi lại khóc lại gào thét chứ thật sự thì tôi rất muốn biết chàng trai trong giấc là ai còn cô gái đó là ai, rất nhiều câu hỏi đã được đặt ra nhưng chưa khịp giải đáp thì tiếng chuông đồng hồ đã làm tôi thức giấc. Tôi bước ra khỏi giường với một cơ thể mệt mỏi, khó chịu cổ họng thì rất khá dù có uống bao nhiêu nước đi chẳng nữa, nhưng có một điều bất thường tôi nhớ là tôi không đeo vòng tay mà sao cổ tay trái lại có một vòng tay bạch kim hình thánh giá còn cổ tay phải có hình xăm một thánh giá. Cơ thể tôi bỗng nhiên chở nên rất ốm, ốm một cách bất thường, tóc tôi màu đen thuộc dạng xơ rối, yếu ớt mà bây giờ trở thành một mái tóc xoăn dài màu nâu sôcôla, gương mặt tôi thon gọn cứ như là một người khác vậy chẳng lẽ đến tuổi dậy thì phát triển nhảy vọt sao không đúng tôi đã hai mươi mấy tuổi rồi mà không thể nào, thật ra đã có chuyện gì xảy ra từ tối hôm qua chứ, vết thương ở cổ tôi đã liền nhưng vẫn còn đau, tôi sợ bà lo nên làm nhưng không có chuyện gì xảy ra. Tôi lại đến trường như bình thường tôi lại gặp Thiên Hoàng một gương mặt đầy lạnh lùng trắng bệch cắt không một giọt máu anh ta nhìn tôi chằm chằm rồi bỏ đi. Sau giờ học tôi về nhà, trên đường về tôi luôn cảm thấy có người đi theo tôi, tôi đi thì bước chân cũng đi theo tôi, dừng bước thì bước chân cũng dần theo tôi. Tôi quay về phía đằng sau thì không có ai, nhưng xuất hiện trước mặt là một người đàn ông làm tôi giật cả mình.
   - Cô có phải là Huyền Trân không ?.
   - Phải.
  Tôi đã bị một ai đó đánh vào đầu từ phía sau tôi bất tỉnh và chẳng còn biết gì nữa khi tôi mở mắt ra thấy mình trong một nhà kho, hai tay hai chân thì bị trói chặt chung quanh tôi thì toàn là những con người mặt mài trắng bệch giống như Thiên Hoàng rồi có một người khi ra từ bên trong chắc là cầm đầu bọn họ, hắn đi đến phía tôi rồi nói :                 .
    - Cô thật xinh đấy.
        Rồi hắn hôn lên mu bàn tay của tôi rồi đột nhiên hắn xoay bàn tay của tôi rồi hôn vào cổ tay máu chảy ra, tôi giật mình hoảng hốt.
   - Anh làm cái trò gì vậy ?.
       Hắn ta cười nói :.
 - Đúng là tụi nó nói không sai máu cô rất ngon, rất thơm nếu chỉ dần ở đó thôi thì chẳng vui chút nào, ta còn muốn nhiều điều hơn thế.
       Nói xong hắn biến mất, máu tôi chảy càng lúc càng nhiều hơn, làm tôi chóng cà mặt là tôi ngắt đi. .
       Chắc có lẽ cô ấy cũng không ngờ đến mùi máu của cô ấy đã bay đến thế giới của ma cà rồng làm các ma cà rồng ở đây náo loạn cả lên, Thiên Hoàng đã ngửi thấy mùi máu anh ta tức tốc dạy đến chỗ có mùi máu mặc dù đang có một buổi họp quan trọng. Lúc này cô ấy đã tỉnh dậy nhưng máu cũng chảy càng lúc càng nhiều, và cô ấy đã bắt đầy sinh ra ảo giác và nghe được cả những tiếng động loạn xoảng đỗ vỡ đồ đạc tiếng đáng nhau và cả tiếng nói nữa chứ cô ấy không biết rõ chuyện gì đã xảy ra. Tôi nghe thấy được tiếng của hai người thanh niên độ mười tám, mười chín tuổi gì đó     .
   - Các ngươi đã làm gì cô ấy ?.
   - Bọn ta chỉ làm cô ta bị thương một chút.
   - Các ngươi thật ngốc nghếch các ngươi đã tự kéo một binh đoàn ma cà rồng cần máu, bọn chúng sẽ hút cạn máu của các ngươi  .
  - Đương nhiên là bọn ta biết bọn ta cố tình làm cô ta bị thương để dụ người đến đây, nếu ta giết một ma cà rồng thuần chủng như người thì ta sẽ rất nổi tiếng.
  - Để coi ngươi giết được ta không cái đã.
     Tôi chỉ nghe được nhiều đó, rồi hình như bọn họ lao vào đánh nhau thì phải tôi nghe vỡ đồ tiếng rách áo và nhiều tiếng động khác nữa chắc có lẽ đây là một trận chiến ác liệt, trận chiến diễn ra khác lâu tôi ngồi trong phòng rất sợ, và tôi đã nghĩ mình nên tranh thủ lúc này mà bỏ trốn nhưng đôi chân tôi không cho phép nó đã bị trói chặt, và tôi có cảm giác như muốn bật tỉnh một lần nữa, và tôi đã bắt đầu có nhưng suy nghĩ ước gì có một chàng hoàng tử nắm lấy tay tôi kéo tôi ra khỏi nơi này. Một hồi sau tôi không còn nghe tiếng động gì nữa chắc có lẽ trận chiến đã kết thúc, tôi nghe tiếng bước chân đã tiến dần về phía cách cửa căn phòng mà tôi bị chốn, tôi mong là một hoàng tử nào đó sẽ đến cứu tôi và cách cửa cũng đã được mở ra xuất hiện trước mặt tôi là một anh chàng rất cao người anh ta dính đầy máu, chiếc áo sơ-mi bị rách nhiều chỗ những chỗ rách giống như là bị một con dao sắc bén bâm phải nhưng tôi thật không ngờ chàng hoàng tử mà tôi muốn gặp lại là Thiên Hoàng, anh ta nói :.
 - Thì ra là cô mà tôi cứ tưởng là ai, thật là mất công tôi cứu cô.
  Lời nói kèm theo sự cáu gắt nhưng tôi biết anh ta rất muốn cứu tôi, và tôi cảm thấy rất lo lắng cho anh ta, tôi nói :.
- Anh chảy nhiều máu quá để tôi đưa anh đến bệnh viện.
- Tôi không sao, cô nhắm lại đi khi nào tôi bảo mở thì hãy mở.
   Tôi làm theo lời anh ta mà chẳng cần hỏi tại sao vì tôi biết không giờ Thiên Hoàng làm những chuyện gì xấu cả.
- Bây giờ cô mở mắt ra được rồi .
  Khi tôi mở mắt ra thì tôi đang đứng trước nhà, tại sao anh ấy đi nhanh quá vậy mà anh ấy lại bị thương nữa chứ, cứ như rằng anh ta bay chứ không phải đi.
 - Cô vào nhà đi tôi phải đi.
Nói xong anh ta đi nhưng lần này là đi từ từ chứ không phải là thoáng một cái là biến mất, máu anh ta chảy nhỏ từng giọt từng giọt ướt cả mặt đường anh ta đi nhưng vậy làm tôi thấy rất lo tôi rất muốn kêu anh ta nhưng mà...

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn