Bí Mật Ma Cà Rồng

Truyện sáng tác bởi bạn: Nguyễn Bình Nhi.

Đây là truyện do bạn tự viết nên các bạn copy nên giữ bản quyền tên tác giả.

Chương 4

Tại nơi được xem là tối tăm nhất nhưng lại là nơi sáng sủa nhất của thế giới này, có một cuộc trò chuyện giữa người đứng đầu của thế giới này tức là vua và con trai của ngài ta tức là hoàng tử, cuộc trò diễn ra khá gay gắt.
    - Thiên Hoàng tại sao con lại bỏ ngang cuộc họp của các trưởng lão.
    - Tại vì con không thíck.
    - Nói không thíck là bỏ đi sao con biết nó quan trọng lắm không.
   Thiên Hoàng cười với giọng giễu cợt
    - Nó là quan trọng sao, con thấy nó thật vô nghĩ và phi lý.
    Ngài ta tức giận tát mạnh vào má phải của anh ta   
    - Con nói như vậy mà nghe được sao, ta phạt con ở trong phòng một tuần không được ra ngoài và hãy suy ngẫm về những hành động của mình
    Nói xong ngài ấy bước ra khỏi cửa, lúc này Ngọc Hân đang đứng sau cách cửa và nói vài điều với anh ta
    - Uất ức lắm sao, nếu có thì cũng ráng mà chịu. Chị biết những lời đó trong xuất phát từ trong em, vì em không phải là một người vô trách nhiệm mà là có một nguyên do nào đó.
    - Chẳng có nguyên do nào cả bởi vì em thấy cuộc họp đó vô nghĩ nên em bỏ đi thôi
    - Nếu em muốn nghĩ vậy thì đành chịu. Chị muốn cảnh báo rằng tốt nhất là em nên bảo vệ thật tốt người mà em đã chọn
      Những lời cảnh báo nguy hiểm của Ngọc Hân làm cho Thiên Hoàng thấy hoang mang.
    - Chị đang nói gì vậy ?.
      Chị ta nói với giọng giễu cợt làm như không có chuyện gì.
   - Chị nói vậy đó em muốn hiểu sao thì tùy em
     Nói xong chị ta biến mất, những lời của Ngọc Hân làm cho anh ta thấy hoang mang và tự nhiên anh ta nghĩ đến Huyền Trân anh ta quyết định ra ngoài xem, khi anh ta vừa chuẩn bị bước ra ngoài thì Ngọc Hân xuất hiện trước mặt anh ta đằng đằng sát khí và đôi mắt đỏ nheo, Thiên Hoàng thật sự rất sợ trước vẻ mặt của chị gái mình và dường như muốn quỵ ngã nhưng vẫn cố gắng làm như không có chuyện gì     
 - Chị vẫn chưa đi nữa sao.
      - Em tính đi đâu vậy ?.
       - Em có đi đâu đâu
      Với một giọng nói lạnh lùng đầy sắc bén trong giọng nói 
       - Tốt nhất hãy ở yên trong phòng đi sau một tuần rồi muốn đi đâu thì đi
      Nói xong chị ta lại biến mất. Thiên Hoàng chưa bao giờ thấy vẻ mặt đầy đáng sợ của chị mình như vậy cả, mọi chuyện không đơn giản chỉ vì anh ta bỏ một buổi họp với các trưởng lão.
      - Á.
      - Có chuyện gì vậy cháu ?.
      - Cháu không biết nữa giống như là ai vừa tát mạnh vào mặt cháu vậy.
      - Ai lại tát vào mặt cháu chứ, chẳng lẽ là bà sao
      - Tất nhiên là không ạ, nhưng mà cháu đau lắm
     Bà nói với giọng đùa giỡn, giễu cợt với tôi   
      - Đúng là có người tát cháu, nhưng người đó không nằm ở đây. Ngày mai cháu xin nghỉ học, đi với bà ra sân bay
     Tôi ngạc nhiên nói
     - Ra sân bay để làm gì vậy bà ?.
     - Để đón anh họ Hoàng Quân của cháu từ bên Mỹ mới về.
     Tôi hết sức ngạc nhiên 
     - Cháu làm gì có người anh họ nào chứ
      Bà cười rồi nói :
      - Tại cháu không nhớ thôi, chứ hai bọn cháu thân với nhau lắm đấy
      - Nếu thân với nhau cháu phải nhớ chứ, đằng này cháu chẳng có ấn tượng gì về cái tên Hoàng Quân cả  
       - Tại lúc nó đi Mỹ cháu còn bé lắm nên cháu không nhớ là phải.
    Tôi cảm thấy thắt mắt tôi làm gì có một người anh họ nào chứ lại còn tên Hoàng Quân nữa, tôi chẳng có ấn tượng nào về cái tên này cả, để xem ngày mai anh ta trông như thế nào. Sau cuộc trò chuyện với bà tôi lại đến trường vì tôi là một tân sinh viên mà nên phải chăm học, hôm nay Thiên Hoàng không đến lớp tôi thấy hơi buồn và trống vắng và cùng lúc này lớp lại có tiết thực hành nhóm cứ hai người một bàn là một nhóm, thiếu mất anh ta làm buổi thực hành của khá vất vả và tôi chẳng thể tập trung được vì cứ mãi về anh ta làm buổi thực hành hôm nay không được tốt lắm, và tôi đã nghĩ tại sao mình không đến nhà của anh ta nhỉ mặc dù cũng chẳng biết nhà anh ta ở đâu nữa mà hình như tôi nhớ là nhà của anh ta nằm phía sau trường thì phải. Sau khi kết thúc buổi học tôi đi ra phía sau của trường, tôi cũng chẳng biết là mình nên đi đâu nữa cứ đi theo quán tính mà thôi, đi một hồi thì tôi đã đến một khu viên rất đẹp và có một tòa biệt thự màu trắng đặt ngay giữa khu viên tôi nghĩ chắc là nhà của anh ta, tôi tính bước tới thì có một giọng nói lạnh lùng rợn tóc gáy bảo tôi     
      - Tốt nhất là cô không nên vào đó thật sự là nó rất nguy hiểm   
    Một giọng rất đáng sợ làm tim tôi như muốn ngừng đập và rất khó thở đầu gối của tôi quỵ xuống đất, một hồi thì tim cũng đã đập lại bình thường không còn cảm giác khó thở nữa và tôi cũng có thể đứng lên bình thường được, nhưng mà có một điều hết sức kỳ lạ là khu viên và tòa biệt thự ấy đã biến mất và tôi đang đứng ngay giữa sân trường, truyện này thật sự rất lạ giống như là tôi đang bị ma ám vậy, bỗng nhiên xuất hiện một giọng nói trong đầu tôi.
       - Cô sợ lắm sao Huyền Trân, nhưng đó chỉ mới là quà ra mắt thôi   
    Tôi nhìn xung quanh trường thì chẳng thấy ai là khả nghi cả nhưng sao hắn lại biết tên tôi chứ, giọng nói đó vẫn tiếp tục và kèm theo một giọng cười lớn.
       - Có phải cô không hiểu tại sao tôi lại biết tên cô phải không, tôi còn biết nhiều điều về cô nữa đấy hahaha
    Giọng nói đó đã biến mất, tôi cảm thấy rất khó chịu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra chứ. Đã quá giờ ra về tôi phải nhanh chóng trở về kẻo bà lại lo, tôi vừa trở về liền nằm dài trên giường đến tận tối và tôi chỉ muốn ngủ mà thôi, khi tôi đã đắm chìm trong giấc ngủ thì tôi đã nằm mơ, giấc mơ đó chính là phần tiếp theo của giấc mơ của tối hôm kia, lúc này tôi đang khóc và khóc rất nhiều tôi cũng hiểu tại sao mình lại khóc đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi là Thiên Hoàng và tôi ôm chầm lấy anh ta và ôm anh ta ta giống như là một cặp tình nhân vậy, đột nhiên có một giọng nói vang lên.
      - Huyền Trân em mau tránh ra anh phải giết hắn, hắn chỉ là một con quỷ đội lớp người mà thôi
      - Anh không được giết anh ấy muốn giết thì hãy giết em trước đi.
      - Em đừng làm khó anh 
   Tôi không biết anh ta lại và cũng chẳng thấy rõ mặt nhưng xem ra anh ta có một mối quan hệ có thể nói là trên tình bạn, tùy anh ta cầm nòng súng chía thẳng về phía tôi và chuẩn bị bóp cò nhưng anh ta chẳng hề muốn bắn, đôi mắt chảy ra hai dòng nước mắt nhưng cuối cùng thì anh ta vẫn nổ súng khi anh ta vừa nổ súng, thì tôi lại thức giấc vì bà đang kêu tôi dậy để dùng cơm tối.
      - Cháu làm sao vậy cả ngày cứ ở lì trong phòng
    Với một giọng đau đớn và mệt mỏi  
       - Cháu không sao ạ.
       - Không sao thì xuống dùng cơm tối với bà
       - Dạ. Bà xuống trước đi cháu xuống sau
       - Ừ!Cũng được.
    Khi bà vừa ra khỏi phòng những cơn đau ớn và sự mệt mỏi của tôi đã bốc phát. Tôi cảm thấy ngực bên trái rất đau giống như có một sắc ngọn đâm thẳng vào và nó cũng chảy ra một ít máu. Khi dùng bữa xong với bà thì tôi lại lên phòng nhưng không ngủ vì nếu tôi ngủ giấc mơ quái ác đó sẽ hành hạ tôi, tôi đã thức từ tám giờ tối cho đến mười một giờ rưỡi đêm, lúc mười hai giờ đêm đồng hồ nhà kêu một cách kì lạ và có cả tiếng nhạc nữa giống như nhạc đám ma vậy, rất đáng sợ. Tôi ngồi xuống chiếc giường của mình và nằm dài xuống giường vì mệt mỏi và khi tôi quay sang trái thì tôi thấy một người đàn ông mặt đồ đen tôi nghĩ chắc là mình hoa mắt nên liền quay sang phải và tôi cũng thấy như vậy, tôi thấy bắt đầu sợ hãi và bắt đầu la hét tôi đứng dậy cầm đại một vật nào đó        
          - Ngươi là ai sao lại vào nhà ta.
     Một giọng cười nhưng nó không hề đáng sợ mà mang một ý nghĩ giễu cợt đùa vui
          - Làm gì mà la to thế, em không nhận ra tôi sao ?.
    Tôi bắt đầu nghĩ “chẳng lẽ mình quen hắn sao, nhưng mà tại sao hắn lại vào nhà mình được chứ lại còn vào lúc mười hai giờ đêm nữa chứ ”.
          - Làm sao mà tôi biết được chứ 
     Vẫn tiếp tục với giọng nói đùa cợt đó
          - Thật là không nhận ra sao, trí nhớ em kém thật đấy.
          - Này anh dám nói như vậy với tôi sao   
          - Tôi là Thiên Hoàng, em đã nhận ra chưa.
       Tôi ngạc nhiên nói :.
          - Là Thiên Hoàng thật sao
          - Phải là tôi 
      Với một nụ cười tươi tắn trông anh ta thật khác với nét mặt lạnh lùng và đôi mắt u sầu của lần đầu tiên tôi gặp anh ta, anh ta trò chuyện với tôi khá tự nhiên và thoải mái không hề gò bó giống như lần đầu tiên tôi trò chuyện với anh ta ở lớp.
          - Em sợ lắm sao ?.
      Tôi bực mình với cậu hỏi đó.
         - Đương nhiên là sợ rồi, khi không có một người đàn ông lạ mặt xuất hiện trong phòng mình không sợ mới lạ đấy.
       Anh ta vẫn cười rất tươi.
        - Vậy lần sao tôi sẽ không làm em sợ đâu.
        - Nhưng mà tại sao lúc tôi gặp anh đều ở trong căn phòng này và xuất hiện một cách bất thường chẳng lẽ anh không thể đi bằng cửa chính sao?.
        Anh ta trả lời câu một cách kỳ lạ mà tôi không hiểu anh ta nói gì
       - Vì tôi không thể xuất hiện theo kiểu bình thường được vì nó sẽ là bất bình thường, còn nếu tôi xuất hiện theo kiểu bất bình thường thì nó sẽ là bình thường.
        - Anh nói gì vậy tôi không hiểu ?.
        - Đến một lúc nào đó rồi em sẽ hiểu. Tôi phải về đây chào em
     Nói xong anh ta biến mất như một cơn gió, tôi tính hỏi sao mấy ngày qua anh ta không đi học chưa kịp hỏi thì anh ta đã đi mất. Thiên Hoàng có vẻ khá hạnh phúc khi ở cùng Huyền Trân và thấy cô ấy không sao, bỗng nhiên lúc này có một tiếng nói vang lên 
         - Em khá hạnh phúc nhỉ ?.
       Anh ta cười
         - Chị theo dõi em từ lúc nào ?
        - Từ lúc em rời khỏi nhà với khả năng của em thì sẽ biết ngay thôi, nhưng em chỉ nghĩ đến cô ta nên đã mất cảnh giác với người chị này 
         - Chị đến để bắt em về sao ?.
         - Chị sẽ không bắt em dù ta bắt em về thì em cũng tìm cách bỏ trốn mà thôi, ta sẽ không ngăn cản chuyện tình cảm của em nhưng mà hãy cẩn thận đấy, tai mắt của hội đồng luôn ở xung quanh đây họ đang nhấm vào em và cả cô gái đó hãy cẩn thận.
        Những lời nói của Ngọc Hân anh ta cảm thấy rất lạ làm gì có chuyện Ngọc Hân lại để cho anh ta tự do như vậy nhất định là có chuyện gì rồi.
         Sáng hôm sau.
      Tôi đã có một ngày thật đẹp và một giấc ngủ ngon và chẳng có ác mộng nào cả nên hôm nay tôi rất phấn chấn và tràn đầy sức sống, đúng là nói của bà hôm nay tôi và bà phải ra sân bay để một người anh họ mà tôi chẳng hề quen biết mà cũng chẳng hề biết mặt. Tôi nghe bà nói là anh ta là tiến sĩ bên Mỹ sẽ về trường tôi đang học giảng dạy không biết anh ta sẽ dạy ngành gì. Sân bay khá đông có khác nhiều người từ bên nước ngoài về Việt Nam nên sân bay kẹt cứng, không biết mặt mũi người anh họ đó ra mập hay lùn ốm hay cao thật là thác mắt quá đi. Chờ một hồi rất lâu khoảng hai ba tiếng mà anh ta vẫn chưa ra, tôi bắt đầu thấy mệt mỏi người anh họ này là gì chứ mà bắt người chờ lâu như vậy
          - Bà ơi!Cháu muốn về.
          - Nó sắp ra rồi cháu ráng đợi chút đi.
      Thật là bực mình sao phải đợi lâu vì một người mình không quen biết chứ.
          - Hoàng Quân bà ở đây.
      Cuối cùng cũng chịu ra rồi sao để xem mặt mũi anh ta ra sao. Có một cảm giác rất quen thuộc và thân thiết, mặc dù không biết tại sao như tôi chắc chắc anh ta không phải là anh họ tôi, anh ta có một chiều cao đáng nể 1m80 trông anh ta cũng không khác Thiên Hoàng là mấy cũng dáng người cao đôi mắt đẹp, tóc đen da không trắng bệt mà dăm đen trông rất khỏe mạnh  
          - Đây là em họ của cháu Huyền Trần   
          - Chào em anh là Hoàng Quân
         Tôi thấy anh ta rất lạ giống như cảm giác lần đầu tiên tôi gặp Thiên Hoàng vậy như mà nó hơi khác khác một chút      
          Bà nói :
          - Thôi hai bà cháu mình về.
         Anh ta đi ngang qua tôi bỗng nhiên có một giọng nói lạnh lùng đến rợn tóc gáy 
         - Cô ngạc nhiên lắm sao Huyền Trân
       Chính là giọng nói đó giọng nói ở khu viên phía sau trường chẳng lẽ người bí ẩn đó là anh ta sao. Vừa về đến nhà bà đã nấu cho anh ta nồi canh chua món ăn mà tôi thíck nhất, chỉ có những buổi quan trọng bà mới nấu thôi xem ra bà rất quý anh ta thì phải, tôi chẳng thíck chúc nào đến nổi bà còn bảo  rằng :
         - Huyền Trân cháu hãy qua phòng bà nhường phòng cho Hoàng Quân
       Tôi chẳng thíck điều này chúc nào, nhưng xem ra anh ta cũng có chút phép lịch sự.
    - Không sao đâu ở cháu ngủ ngoài phòng khách cũng được.
    - Vậy thôi tùy cháu.
     Thật là một ngày mệt mỏi. Tối hôm đó tôi cũng không ngủ ngon giấc được bởi vì có người lạ trong nhà mà. Đúng mười giờ đêm hôm đó tôi nghe tiếng lục đụng ở phía dưới tôi vội đi xuống, tôi thấy một người đang ngồi trên một cái ghế bên cạnh là một chậu đựng nước và nhiều bông gòn dính đầy máu đỏ, và người đó đang cố gắng băng thật chặt thật kín các vết thương của mình như không muốn cho ai biết xem ra anh ta bị thương cũng không nhẹ, rồi người đó lấy ra một hộp gì đó hình như là đựng thuốc thì phải và bỏ vào một ly nước, ly nước hóa thành đỏ sẫm. Bỗng nhiên tôi nghe có một giọng nói :
     - Tối rồi em không ngủ còn làm gì ở đây
    - Anh Hoàng Quân làm em giật cả mình em xuống uống chút nước, thôi em lên.
phòng đây.
       Tại vào lúc đó ở một nơi khác 

- Thiên Hoàng ta thả tự do cho con vì ngày mốt có buổi dạ hội hóa trang  của loài người cũng là lúc diễn ra cuộc thi lên cấp của các ma cà rồng, luật thì con đã biết, ta chỉ muốn nhắc con là có sự tham gia của các thợ săn ma cà rồng vì vậy con phải cẩn thận

 

Tag:

Truyen ma, Truyen ma online, Truyenma, Trinh nữ báo thù, Tấm vải đỏ, Đêm trong căn nhà hoang, Tổng hợp truyện ma Việt Nam
Căn nhà số 24 Nguyen Ngoc Ngan, Kể chuyện ma online, Truyen ma mp3 audio , Bóng ma, Lâu đài ma, Truyen kinh dị, Địa ngục
Xác chết, Truyen ngan kinh di, Đau thương đến chết phần 1, Yểu mệnh, Hồn ma dâm phụ, Bóng ma truyện Nguyễn Ngọc Ngạn
tử thần, ma cà rồng, Phim ma oan hồn, Phim ma có thật khó tin, Kể chuyện người chết, Liêu trai chí dị, Trong quan tài buồn